Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 824

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô đến thủ tục thôi việc ?” Nhân viên phòng nhân sự vô cùng kinh ngạc việc Tống Minh Nguyệt đến xin thôi việc.

 

“Bụng cô còn lâu mới đến ngày sinh mà? Sao nghỉ việc ?”

 

Bây giờ công việc ở khắp nơi đều khó tìm vô cùng.

 

Có những còn cách nào khác, đành chuyển sang hộ cá thể.

 

Một đơn vị như xưởng Nhất Khí bọn họ là nơi chen vỡ đầu mới tranh một chân.

 

Vị trí của Tống Minh Nguyệt lương khá cao, chủ động thôi việc.

 

Điều quả thực khiến thể nào hiểu nổi.

 

Mang t.h.a.i mới ba tháng, cũng cần yếu ớt đến mức về nhà chờ sinh sớm như chứ?

 

Nghĩ đến đây, chị thấm thía khuyên nhủ: “Tiểu Tống , thấy chuyện thôi việc cô vẫn nên cân nhắc cho kỹ ! Công việc của cô , lương cao, quá vất vả.”

 

“Tuy nhà Tiểu Lý điều kiện, cũng đối xử với cô, nhưng phụ nữ vẫn công việc của riêng . Bản cô tự cầm đồng lương trong tay, đó mới là chỗ dựa vững chắc.”

 

“Hơn nữa đợi đến lúc cô sinh con, xưởng còn cho nghỉ t.h.a.i sản mà, sinh xong thì vị trí công tác vẫn còn đó. Nếu chồng trông con giúp thì với mức lương cao của hai vợ chồng cô, thể thuê một về trông trẻ.”

 

Tống Minh Nguyệt cũng đối phương ý .

 

giải thích:

 

“Chị Thẩm, em tìm công việc khác , cho nên công việc bên đành nghỉ thôi ạ.”

 

Chị Thẩm phòng nhân sự thấy cô công việc mới thì lập tức nuốt ngược những lời định khuyên can tiếp theo trong bụng.

 

“Cô công việc mới ? Tốt hơn cả xưởng chúng ?”

 

“Là công việc mà bản em yêu thích. Cho nên em quyết định nghỉ việc ở đây.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tống Minh Nguyệt giải thích quá nhiều với chị .

 

Chị Thẩm: “?”

 

Thế thì chắc chắn là công việc hơn bên .

 

Thảo nào bỏ cả một xưởng như bọn họ để .

 

Hóa là tìm bến đỗ hơn.

 

Sinh viên đại học đúng là lợi thật.

 

Dù trong lòng hỏi kỹ xem rốt cuộc là đơn vị nào.

 

ngẫm , .

 

Thế là chị gặng hỏi thêm nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-824.html.]

Chỉ mở lời chúc mừng: “Nếu là công việc cô thích thì quá , chúc cô sang vị trí công tác mới sẽ việc hơn nữa nhé. , rảnh rỗi nhớ thường xuyên thăm đấy.”

 

Tống Minh Nguyệt gật đầu: “Vâng, chắc chắn ạ.”

 

Rất nhiều ở xưởng đối xử với cô .

 

Cô sẽ bao giờ quên những từng dành thiện ý cho .

 

Thủ tục thôi việc giải quyết nhanh.

 

Tiền lương tháng thanh toán ngay mà đợi đến ngày phát lương định kỳ của xưởng mới tới nhận.

 

Thế nhưng hiện tại Tống Minh Nguyệt cũng quá bận tâm đến chuyện đó.

 

thì lương cũng chẳng thể hụt .

 

Mà cô lúc cũng còn giống như , trong tay chẳng lấy một đồng xu dính túi.

 

Sau khi bước , cô ghé qua văn phòng xưởng trưởng một chuyến.

 

“Xưởng trưởng Lưu, thủ tục thôi việc của cháu xong , cháu vô cùng cảm ơn sự quan tâm, chăm sóc của bác và nhà xưởng dành cho cháu trong thời gian qua.”

 

Tống Minh Nguyệt xong liền cúi thật sâu xưởng trưởng Lưu.

 

Hành động khiến xưởng trưởng Lưu giật nảy .

 

Ông vội vàng bật dậy khỏi ghế: “Tiểu Tống, cô cái gì thế , bày vẽ cái trò gì. Sau theo kỹ sư Phó cố gắng việc cho , tiền đồ tương lai sẽ xán lạn lắm đấy.”

 

“Vâng ạ, cháu nhất định sẽ cố gắng việc thật .”

 

Tống Minh Nguyệt xong cũng nán lâu, chào rời khỏi văn phòng.

 

Đợi đến khi bước khỏi cổng xưởng, cô mới sực nhớ , chẳng lẽ ngày mai tới chỗ cô Phó luôn ?

 

Ngày hôm , Tống Minh Nguyệt tới trường học.

 

Đây là đầu tiên cô trở kể từ khi nghiệp trường.

 

Tâm trạng lúc khác xa so với .

 

Đi tới cửa văn phòng của cô Phó.

 

Cửa phòng bên vẫn đang khóa, rõ ràng là vẫn đến.

 

Tuy nhiên cô cũng sốt ruột.

 

Đợi chừng nửa tiếng đồng hồ thì thấy cô Phó tới, cô lập tức rảo bước nhanh đón lấy.

 

Lúc , Phó Minh Tuyết cũng thấy cô .

 

Thấy cô nhanh như , cô vẫn dọa cho giật : “Tống Minh Nguyệt, cô chậm chút.”

 

 

Loading...