Chủ nhiệm Trịnh vốn dĩ pha chỉ tay tùy tiện của cô cho ngơ ngác.
lời của cô, ông thấy cực kỳ lý.
Dẫu những tên trong danh sách quả thực đều qua tuyển chọn kỹ càng.
“Cô thật sự quyết định ?”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, cứ hai bọn họ ! thấy đấy. Tất nhiên, Chủ nhiệm Trịnh cũng xem qua xem, nếu thấy họ thì đổi khác.”
“Không, cô quyết định là .” Chủ nhiệm Trịnh liếc tên của hai danh sách.
“ sẽ cho thông báo cho họ.”
Phó Minh Tuyết ý kiến: “Được, Chủ nhiệm Trịnh cứ xem sắp xếp là xong.”
Nói xong chuyện , Chủ nhiệm Trịnh vẫn còn một việc nữa .
“ , năm nay chúng cũng mở một lớp máy tính, cô xem thể kiêm nhiệm giảng dạy một chút ?”
Nếu nhờ Phó Minh Tuyết lộ một chiêu ở căn cứ nghiên cứu khoa học bên , ông còn chẳng cô ở mảng máy tính tinh thông đến thế.
Phó Minh Tuyết , khóe miệng khỏi giật giật.
“Chủ nhiệm Trịnh, chú tăng thêm khối lượng công việc cho đấy ? Bên nhiều việc lắm, vả , bên khoa máy tính chẳng nhiều giảng viên chuyên môn ? Đâu cần thiết để sang dạy chứ.”
“Đây chẳng là do nhân tài mảng của chúng đang khan hiếm ? Giảng viên của chúng cũng thiếu, đấy, cô nổi trội ở mảng , thế nên vẫn nhờ cô qua dạy vài tiết mới , nhiều , một tuần năm tiết, còn để các giảng viên khác dạy.”
Môn học cũng mới chính thức đưa chương trình từ năm ngoái.
Nhân tài về mặt quả thực vô cùng hiếm hoi, giảng viên cũng .
Phó Minh Tuyết cạn lời.
“Học kỳ sắp kết thúc nên xếp lịch, bắt đầu từ học kỳ , bên cô nếu đồng ý thì sẽ bảo xếp lịch học cho cô.”
Phó Minh Tuyết dở dở .
E là thu xếp gần như thỏa đáng hết mới tới thông báo cho cô đấy chứ?
Cô thở dài một : “Vậy cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-826.html.]
Chủ nhiệm Trịnh thấy cô đồng ý, liền : “Vậy quyết định thế nhé, máy vi tính đợt trường mua về vẫn còn dư, lát nữa sẽ cho lắp đặt cho cô một chiếc.”
Vì Phó Minh Tuyết ít khi ở trường nên văn phòng bên vẫn trang máy tính.
Dù máy tính bây giờ cũng là mặt hàng vô cùng khan hiếm.
Ngay cả văn phòng của ông còn nữa là!
“Được.” Phó Minh Tuyết gật đầu, đó ngẫm nghĩ một chút : “Ở nhà cũng lắp một chiếc máy tính, chú thể giúp mua một chiếc ? Tiền mua máy tính tự chi.”
Ở trường mạng nội bộ, giống như ở cơ quan đơn vị .
Nếu bản cô dùng ở nhà, ước chừng sẽ phiền phức hơn một chút, nhưng những chuyện đối với cô chẳng là vấn đề gì to tát.
Cô tự biện pháp.
Có máy tính dẫu vẫn tiện hơn đôi chút, tất nhiên, cô cũng thể tự cải tiến một phen.
Chủ nhiệm Trịnh kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu: “Được, thể . Bên vẫn còn lượng dự phòng, đến lúc đó sẽ trích riêng một chiếc cho cô.”
“Chiếc máy tính giá bao nhiêu?”
Chủ nhiệm Trịnh báo một mức giá mua của trường.
Phó Minh Tuyết thấy giá máy tính tuy đắt nhưng cô vẫn thể chấp nhận .
Chỉ là khi mua máy tính, khoản tiền cô dự định để mua nhà sẽ hụt mất một khoản lớn.
“Ngày mai sẽ mang tiền đến đưa cho chú. Máy tính nếu sẵn thì lúc về nhà sẽ mang theo luôn, lát nữa chú cho qua đây lắp ráp thì tiện thể mang luôn chiếc máy tính của qua đây nhé.”
Chủ nhiệm Trịnh gật đầu: “Được, nhưng mà máy tính mang về nhà cần cử tới lắp đặt cho cô ?”
Phó Minh Tuyết : “Chủ nhiệm Trịnh, chú nhờ sang khoa máy tính dạy học , chú nghĩ một cái máy tính mà lắp ráp ?”
“Chẳng còn cần nối mạng nội bộ nữa ?”
Phó Minh Tuyết quả thực suýt chút nữa thì quên khuấy mất điểm .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Được. Vậy thì sáng mai hãy cho qua nhà lắp đặt.”
Xong xuôi công việc, Chủ nhiệm Trịnh liền rời .