Vân Triết hề những lời của d.a.o động nửa phần.
Thay đó, dùng ngữ khí vô cùng kiên định :
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“ tin tưởng nhà trường, nhà trường để theo Phó giáo sư thì sẵn lòng theo, tuyệt đối hối hận.”
Lý Minh Dương cạn lời.
Bản phân tích cặn kẽ đến mức , thế mà vẫn đ.â.m đầu chọn cái cô giáo Phó gì đó ư?
Chẳng lẽ là do đồn cô giáo Phó nhan sắc xinh ?
Thôi ! Lời lành khó khuyên quỷ c.h.ế.t.
“Nếu đây là lựa chọn của thì tùy , chẳng nhiều với nữa, dù thì nhất quyết đổi.”
Nói dứt lời, cũng chẳng buồn cho Vân Triết cơ hội mở miệng, dứt khoát bước .
Vân Triết thở dài một tiếng.
Thôi bỏ , mỗi đều con đường riêng của , như thế cũng !
Bên , Lý Minh Dương thẳng một mạch tới cửa văn phòng của Chủ nhiệm Trịnh.
Anh hít sâu một , đó gõ cửa.
“Vào .”
Tiếng cất lên, Lý Minh Dương liền đẩy cửa bước .
“Chủ nhiệm Trịnh!”
Chủ nhiệm Trịnh ngẩng đầu sang: “Cậu là?”
“Chủ nhiệm Trịnh, em là Lý Minh Dương, sinh viên năm nhất chuyên ngành Kỹ thuật Động cơ đốt trong.”
Chủ nhiệm Trịnh thấy cái tên Lý Minh Dương thì lập tức nhớ là ai.
Dù danh sách hồi sáng ông cũng mới xem qua cách đây lâu.
“Cậu tới chỗ Phó giáo sư để báo danh ? Cô ở...”
Ông còn kịp hết câu văn phòng của cô ở thì Lý Minh Dương chút kích động ngắt lời ông.
“Chủ nhiệm Trịnh, em thể tự chọn giảng viên hướng dẫn ạ?”
Chủ nhiệm Trịnh sững .
Ý tứ gì đây?
Sắc mặt biến đổi một chút, ông lên tiếng nữa mà chỉ im lặng chờ đợi sinh viên mắt nốt phần còn .
Lý Minh Dương lúc đến đây tự tiếp thêm dũng khí cho bản .
Thế nên, hề e sợ.
Chỉ là giọng phần thiếu bình tĩnh: “Chủ nhiệm Trịnh, em theo Giáo sư Lương ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-829.html.]
Chủ nhiệm Trịnh thì hiểu rõ ý đồ của .
Lập tức gật đầu: “Được, tự sang một tiếng với Giáo sư Lương bên , nếu thầy đồng ý thì cứ theo thầy , còn phía Phó giáo sư, lát nữa sẽ với cô .”
Chỉ là quá đáng tiếc cho !
Tất nhiên, ông tiếc cho Phó Minh Tuyết, bởi vì ngoài cả đống sinh viên đang tranh theo Phó Minh Tuyết.
Lý Minh Dương chút ngẩn ngơ.
Cứ... Cứ thế mà đồng ý luôn ? Thậm chí chẳng buồn khuyên nhủ lấy một câu?
Chủ nhiệm Trịnh vẻ mặt ngây như phỗng của , liền cất tiếng hỏi tiếp: “Sao thế, còn việc gì nữa ?”
“Dạ , còn gì nữa ạ.”
“Đã còn việc gì thì ngoài ! Nhớ là tìm Giáo sư Lương ngay bây giờ đấy.”
Sinh viên tên trong danh sách ai nấy đều vô cùng xuất sắc, đều là những hạt giống ưu tú gạn đục khơi trong mà .
Tất nhiên là ông hy vọng bọn họ đều sẽ một tương lai xán lạn.
“Vâng... Vâng ạ.” Lý Minh Dương chỉ đành xoay bước khỏi phòng việc.
trong lòng cứ cảm thấy gì đó nghẹn ứ, tự nhiên.
Sao Chủ nhiệm Trịnh dễ dàng đồng ý cho đổi giáo sư đến thế chứ?
Một chút xíu ý định khuyên răn cũng ư?
Mọi chuyện diễn quá đỗi dễ dàng khiến trong lòng chút chắc chắn nào.
Hay là... Chủ nhiệm Trịnh cũng cho rằng một hạt giống như nên lãng phí theo vị cô giáo Phó trẻ tuổi ?
Có thầy cũng nghĩ vị cô giáo Phó đó sẽ lỡ dở tiền đồ của ?
, chắc chắn là như thế.
Sau khi tự thông suốt điều , tâm trạng phần u ám của quả nhiên lập tức khá lên vài phần.
Anh sải bước thật nhanh về phía văn phòng của Giáo sư Lương.
Một tiếng đồng hồ , Lý Minh Dương mặt mày hớn hở trở về ký túc xá.
Vừa vặn Vân Triết cũng mới từ bên ngoài trở về bao lâu.
Khi thấy biểu cảm của Lý Minh Dương, liền ngay đạt tâm nguyện .
“Vân Triết, nhận sự đồng ý từ phía Giáo sư Lương đấy, thầy bằng lòng cho theo thầy , hơn nữa, còn thể trực tiếp tham gia nhóm dự án của thầy nữa cơ.”
Vân Triết thản nhiên đáp: “Chúc mừng nhé!”
Lý Minh Dương nghẹn lời.
Cái tên thế nhỉ? Sao chẳng lấy một chút ngạc nhiên nào ?