Thôi bỏ , hiện tại tâm trạng đang vui vẻ, chẳng buồn so đo gì.
Anh còn nhã hứng hỏi han thêm một câu:
“ , bao giờ thì mới tìm vị Phó giáo sư của để báo danh thế?”
Vân Triết đáp thẳng: “Chuyện phiền bận tâm, tự sắp xếp thời gian của .”
Lý Minh Dương đụng một cái đinh mềm.
Liền chẳng buồn thêm lời nào nữa.
Cứ chờ Vân Triết tự mà hối hận !
Dẫu theo một cô giáo tuổi đời đầy ba mươi thì thể học hỏi cái gì hồn chứ?
Cô thể tự gánh vác nổi một dự án nghiên cứu khoa học nào ?
Cô thể so bì với một Giáo sư Lương tư lịch thâm sâu, học vấn uyên bác hơn ?
Người năm nay ngoài sáu mươi tuổi đấy!
Chậc, lãng phí mất ngần thời gian, đúng là cũng chẳng tìm chỗ mà .
Vân Triết những suy tính trong lòng Lý Minh Dương.
Mà cho dù chăng nữa, cũng chẳng thèm để tâm.
Dù thì, đến lúc đó rốt cuộc là ai hối hận thì vẫn chừng !
Cậu cầm lấy mấy cuốn sách bước khỏi phòng ký túc xá.
Phía bên , Phó Minh Tuyết khi kết nối xong mạng nội bộ của nhà trường thì bắt đầu bắt tay cải tiến chiếc máy vi tính của .
Đầu tiên cô thiết lập một bộ tường lửa mới, nâng chỉ an cho chiếc máy tính của lên cao hơn hẳn mấy cấp bậc.
Dẫu , máy tính của cô tuyệt đối thể để cho khác bẻ khóa xâm nhập .
Ngoài , ngoại trừ chính bản cô , nếu nhận sự cho phép của cô thì khác cũng đừng hòng đụng chiếc máy tính .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế nên, việc phân quyền cũng thiết lập cho thật cẩn thận.
Mãi cho đến giờ ăn cơm trưa, chiếc máy tính của cô về cơ bản mới thiện xong xuôi.
Không thể thừa nhận, chiếc máy tính do chính tay cô gia cố dùng vẫn mượt mà, thuận tay hơn nhiều.
Bên Tống Minh Nguyệt liếc đồng hồ.
Sau đó bước tới mặt Phó Minh Tuyết.
“Phó giáo sư, đến giờ ăn cơm trưa , cô cần em lấy cơm mang về đây giúp cô , là cô tự xuống nhà ăn dùng bữa ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-830.html.]
Phó Minh Tuyết lập tức : “Cơm trưa lát nữa tự xuống nhà ăn ăn là , em cần bận tâm , cứ tự ăn ! Sau chuyện cơm nước , trừ phi yêu cầu đặc biệt, nếu em cứ mặc kệ , hễ đến giờ là em cứ việc ăn cơm của em.”
Cô với Tống Minh Nguyệt giống .
Dù cô nhịn đói một lát cũng chẳng cả, nhưng Tống Minh Nguyệt thì đang mang thai, tuyệt đối thể để bụng đói dù chỉ một chút xíu.
Tống Minh Nguyệt thấy Phó giáo sư như , lập tức gật đầu lia lịa.
“Vâng, thưa Phó giáo sư.”
Cô bước trở bàn việc của , cầm lấy phiếu ăn bước ngoài.
Tống Minh Nguyệt mới bước chân ngoài bao lâu thì Chủ nhiệm Trịnh gõ cửa bước .
“Sao vẫn ăn cơm thế?”
Phó Minh Tuyết chút bất ngờ khi thấy Chủ nhiệm Trịnh xuất hiện: “Lát nữa ngay.”
Chủ nhiệm Trịnh bèn rõ mục đích ghé qua đây: “ , sang đây là để thông báo cho cô một tiếng, cái Lý Minh Dương mà cô chọn lúc sáng từ chối cơ hội bên của cô , chọn theo Giáo sư Lương .”
Phó Minh Tuyết thấy lời , khỏi nhướng mày lên một cái: “Được thôi, .”
Người lựa chọn khác thì cũng là chuyện .
Tất nhiên là cô chẳng ý kiến gì phản đối cả.
Chủ nhiệm Trịnh thấy sắc mặt cô hề lộ vẻ khó chịu, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một .
“Thế , bên cô đang thiếu mất một , thì chọn thêm một khác .”
Trí nhớ của Phó Minh Tuyết vô cùng xuất sắc, cái danh sách cô xem qua một thì đương nhiên thể nào quên .
Cô thậm chí chẳng cần danh sách, trực tiếp một cái tên: “Vậy thì chọn Lê Chính Phi !”
Cái tên thuận miệng vô cùng.
Chủ nhiệm Trịnh gật đầu: “Được. sẽ cho thông báo cho .”
Hy vọng cái Lê Chính Phi đừng xảy biến cố bất ngờ nào nữa.
Phó Minh Tuyết: “Vâng.”
Dù cô cũng đưa cái tên , còn tình nguyện thì chẳng là việc của cô nữa.
Tất nhiên, nếu sinh viên tình nguyện thì cô tuyệt đối sẽ miễn cưỡng giữ gì.
Cô chẳng cần một đứa học trò mang tâm lý bài xích, chống đối .
Cô cũng chẳng dư thừa thời gian và tinh lực mà thuần phục một kẻ gai góc, ngang bướng.
Cô cái tính kiên nhẫn đó.