“Được, cứ thế , cô cũng ăn cơm sớm chút, kẻo đồ ăn ngon hết sạch.” Chủ nhiệm Trịnh xong liền rời .
Phó Minh Tuyết việc thêm một lúc, lúc mới rời khỏi văn phòng.
Đã lâu ăn cơm ở nhà ăn của trường, nhất thời cô cũng chút nhớ.
Dù thì cơm nước ở nhà ăn bên trường học vẫn khá ngon.
Đến cửa sổ lấy cơm.
Lấy một món chay, một món mặn thêm một bát canh.
Cũng coi như khá phong phú.
Bưng hộp cơm tìm một góc yên tĩnh xuống ăn.
Đợi cô ăn xong bước khỏi nhà ăn, đang định qua bên khu thực nghiệm xem một chút thì phía gọi: “Bạn học ơi, đợi một chút.”
Phó Minh Tuyết dừng bước.
Dù gọi là “bạn học”, cũng gọi cô.
Ngay khi cô tiếp tục bước , một bóng nhanh chóng chạy vụt qua bên cạnh cô, đó chặn ngay mặt cô.
“Bạn học, ngại quá, phiền bạn , ... thể tên bạn ?”
Ánh mắt của Lý Minh Dương thể dời khỏi gương mặt của cô gái mắt.
Vừa ở nhà ăn thoáng thấy một cái, cảm thấy như tìm thấy mùa xuân của đời .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nếu lúc nãy đang ăn cơm tiện phiền thì sớm qua đó .
Khó khăn lắm mới đợi cô gái ăn xong, liền vội vã đuổi theo.
Phó Minh Tuyết:...?
Bây giờ mới là năm 85 thôi mà?
Sao cởi mở thế ?
Nói thật lòng, đây là đầu tiên cô nam sinh bắt chuyện ở trường học.
Đương nhiên , cô ít khi tới trường, mỗi ngày bận đến tối mắt tối mũi, vả , độ nhận diện khuôn mặt của cô cao.
Về cơ bản sinh viên bên đều cô là cô giáo Phó kết hôn.
Cho nên, mắt là tân sinh viên ?
Không đợi cô mở miệng, liền nam sinh mặt : “Bạn học, tên Lý Minh Dương, quen với bạn, bạn là sinh viên khoa nào, tiện tên ?”
Phó Minh Tuyết:...?
Cậu tên gì? Lý Minh Dương?
Là tên Lý Minh Dương ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-831.html.]
Không chứ, khéo đến thế cơ ?
“Cậu là Lý Minh Dương chuyên ngành động cơ đốt trong?”
Lý Minh Dương vô cùng kích động: “Bạn học, bạn ?”
Ngay đó trong lòng ngấm ngầm đắc ý: Thấy , vẫn ưu tú, bằng cũng chẳng khiến nhiều trong trường đến như .
Dù kỳ thi đại học chính là thủ khoa tỉnh thi trường mà.
Ai mà chẳng khen thông minh tiền đồ?
Huống hồ, tự nhận tướng mạo của cũng thuộc dạng ưa .
Dù điều kiện tổng thể của xuất sắc nhất thì cũng tương đối xuất sắc.
Ánh mắt Phó Minh Tuyết lóe lên vẻ phức tạp.
là khéo mở cửa cho con khéo, khéo về tận nhà .
“Bạn học Lý, thấy cái ? chính là cô giáo Phó đây.”
Phó Minh Tuyết giơ thẻ công tác của một chút, đó bước qua bên Lý Minh Dương.
Lý Minh Dương mặt đầy vẻ chấn động.
Cô giáo Phó?
Cô trẻ thế mà là giáo viên ?
Cô trông còn nhỏ tuổi hơn cả , thành giáo viên ?
Khoan , cô họ Phó?
Phó, chẳng lẽ là vị họ Phó ?
Lý Minh Dương kịp phản ứng , trong mắt ngập tràn vẻ khó tin.
Chuyện... chuyện thể chứ!
Xoay , một nữa chạy tới mặt Phó Minh Tuyết.
Lần , trong mắt còn chút suy nghĩ vẩn vơ nào nữa.
“Phó lão sư, cô chính là vị Giáo sư Phó đó ?”
Phó Minh Tuyết , gật đầu: “ , chính là vị Giáo sư Phó đó. Bạn học Lý, còn việc gì khác ?”
Đều tại trí nhớ của cô quá.
Có thể gọi thẳng tên đối phương .
Giá như trí nhớ cô kém một chút thì đối phương cũng chỉ là một qua đường giáp tên tuổi mà thôi.
(Hết chương)