Lý Minh Dương cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Đối tượng gặp yêu, mà là giáo viên của trường.
Hơn nữa, cô còn là vị giáo sư ban đầu định hướng dẫn .
Chuyện... chuyện hợp lý chứ?
Không ai cho vị Giáo sư Phó qua còn trẻ hơn cả .
Lại còn xinh chẳng khác nào tiên nữ giáng trần.
Quan trọng nhất là, từng từ chối cô để đầu quân trướng giáo sư khác.
Nghĩ đến đây, hận thể tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.
“Xin... xin , Giáo... Giáo sư Phó, em... em là cô...”
Hắn lắp bắp ghép thành câu .
Cũng là đang xin vì hành vi đúng mực , là xin vì đó từ chối theo học cô.
Dù thì Lý Minh Dương cảm thấy lúc cả như đang bốc hỏa.
Quá đáng sợ .
“Không , Giáo sư Lương cũng là một giáo sư vô cùng xuất sắc, hãy theo sát thầy mà học tập, việc gì khác thì đây.”
Phó Minh Tuyết một nữa lướt qua rời .
Lần Lý Minh Dương dám đuổi theo nữa.
Hai chân như rót chì, nặng trĩu vô cùng.
Hắn khó khăn lê từng bước chân nặng nề về ký túc xá.
Lúc trong ký túc xá vẫn chỉ Vân Triết ở đó.
Vân Triết thấy Lý Minh Dương mặt đỏ bừng, còn đầy vẻ thất hồn lạc phách, khỏi vô cùng kỳ lạ.
“Cậu thế ?”
Lý Minh Dương thấy câu của Vân Triết, lập tức giống như tìm chỗ trút giận.
Hắn bước ba bước thành hai xông đến mặt Vân Triết.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hắn nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Vân Triết, sớm vị Giáo sư Phó đó là ai ?”
Vân Triết:...?
Hàng mày nhíu : “ , từng gặp mặt, nhưng trong trường đều truyền tai chuyện của cô , chẳng lẽ từng qua ?”
Bao nhiêu sinh viên đều đồn ầm lên đấy thôi, cô giáo Phó chính là một huyền thoại của trường.
Lý Minh Dương đương nhiên là qua.
chuyện khác đồn đại thì thể tin ?
Hắn chỉ nghĩ khác đang quá lên mà thôi.
Huống chi, độ tuổi của cô rành rành ở đó, thể so sánh với Giáo sư Lương tuổi ?
Người ở độ tuổi mới là sự lắng đọng của tri thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-832.html.]
Vân Triết vẻ bất thường của .
Dù đầu óc cũng nhanh nhạy, nghĩ một chút liền hiểu .
“Cậu gặp Giáo sư Phó ?”
Lý Minh Dương nghẹn lời khó .
Hắn vô cùng khó xử và ngượng ngùng.
Dù , chỉ gặp qua, còn tưởng cô là bạn học cùng trường bắt chuyện quen nữa chứ.
Chỉ cần nghĩ thôi là thấy ngượng chín cả .
Xưa nay luôn là học sinh phẩm hạnh , học lực giỏi như , hôm nay chuyện khiến bộ thể diện từng đ.á.n.h mất từ nhỏ đến lớn của bay sạch sành sanh.
Nghĩ đến việc còn vô cùng đắc ý định bắt chuyện, nhiệt độ mặt tăng vọt.
Vân Triết quan sát .
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng bừng như bỏng.
Cho dù Vân Triết thông minh đến cũng thể liên tưởng đến việc Lý Minh Dương gặp Giáo sư Phó trong trường còn chạy tới bắt chuyện tán tỉnh.
Chỉ tưởng rằng Lý Minh Dương đụng mặt vị Giáo sư Phó cảm thấy ngượng ngùng mà thôi.
Lý Minh Dương chịu nổi ánh mắt của Vân Triết.
Hắn liền xoay chạy biến ngoài.
Vân Triết:...?
Chẳng chỉ là đổi giáo sư thôi , đến mức đó ?
Dù thì cũng đến lúc nên gặp vị Giáo sư Phó một chuyến .
Nghĩ tới đây, dứt khoát bước khỏi phòng.
...
Tống Minh Nguyệt ăn cơm về thấy Giáo sư Phó ở văn phòng, liền dứt khoát xem tài liệu.
Đợi đến khi thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, cô liền mở cửa.
Dù nếu Giáo sư Phó tới thì thể nào gõ cửa.
Khi cô mở cửa thấy nam sinh ngoài cửa, cô chút ngạc nhiên.
“Bạn học, bạn tìm ai?”
Vân Triết thấy Tống Minh Nguyệt cũng chút bất ngờ.
Văn phòng nhầm mà!
Chẳng lẽ mắt chính là vị Giáo sư Phó ?
trực giác mách bảo là .
“Chào bạn, đến tìm Giáo sư Phó.”
(Hết chương)