Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 836

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Triết trả lời chi tiết, chỉ lấy lệ : “Muốn xem thì xem thôi.”

 

Lý Minh Dương chạm một cái đinh mềm, nét mặt chút giữ nổi vẻ tự nhiên.

 

Lúc , cũng nhận sự lạnh nhạt của bạn học kiêm bạn cùng phòng .

 

Chẳng lẽ chỉ vì họ chọn giáo sư hướng dẫn khác ?

 

Nói thật lòng, khi gặp Giáo sư Phó, trong lòng cũng đôi chút hối hận.

 

Anh cũng ngờ Giáo sư Phó dung mạo xinh đến mức .

 

Đương nhiên, cũng chỉ là một chút xíu mà thôi, phần nhiều trong lòng vẫn là may mắn.

 

thì vị Giáo sư Phó quá đỗi trẻ tuổi, cô thể dạy dỗ cho bọn họ thứ gì chứ?

 

So với thực tài, càng tin tưởng học vấn của Giáo sư Lương mà chọn uyên bác hơn.

 

Nghĩ như xong, trong lòng dễ chịu hơn nhiều.

 

Anh đến đây là để học tập, còn cống hiến cho tổ quốc, thể vì giáo sư diện mạo ưa mà cho rằng nhất định theo học cô .

 

-

 

Phó Minh Tuyết lái xe về đến nhà.

 

thấy xe của Tần Văn Hoắc.

 

Rõ ràng là Tần Văn Hoắc ở nhà.

 

Thế nhưng, đợi cô bước tới gõ cửa, cánh cổng lớn mở toang.

 

Ba đứa nhóc ùa ngoài.

 

“Mẹ!”

 

“Mẹ!”

 

“Mẹ!”

 

Ba đứa đồng thanh reo lên.

 

“Mẹ ơi, con nhớ lắm.” Đứa bé nhất nhanh chân chạy tót đến mặt Phó Minh Tuyết, ngửa đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh.

 

Phó Minh Tuyết cô bé mũm mĩm đáng yêu chịu nổi.

 

Cô liền bế bổng nhóc con lên, đó thơm một cái thật kêu lên đôi má phấn nộn của con bé.

 

“Mẹ cũng nhớ bảo bối nhỏ của .”

 

Phó Chân Bảo thích câu nhất.

 

Lập tức khúc khích ngừng.

 

Phó Minh Tuyết đặt con bé xuống, cũng ôm lấy cô con gái lớn của .

 

“Bảo bối, cũng nhớ con.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-836.html.]

Cô cũng hôn con bé một cái.

 

Điều cho Tần Khả Khả vui sướng vô cùng.

 

“Mẹ ơi, mau thả con xuống , con nặng lắm .”

 

“Nặng mấy cũng bế .” Phó Minh Tuyết tuy nhưng vẫn thả con bé xuống đất.

 

mặt cô bé cũng đỏ bừng lên , xem là thẹn thùng.

 

Ngay đó cô sang con trai cả của .

 

Đưa tay : “Hạo Hạo, để ôm một cái ?”

 

Tần Hạo vội vàng lùi một bước: “Mẹ, con lớn mà.”

 

Tối hôm qua bé còn bố cảnh cáo một trận xong.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Lúc , tiếng của Phó vọng : “Từng đứa cứ ở cửa chuyện gì thế? Mau nhà .”

 

Phó Minh Tuyết nhớ tới chiếc máy tính xe.

 

Cô liền mở cửa xe để bê máy tính xuống.

 

Mẹ Phó thấy cô còn ôm theo một cái ti vi.

 

Bà lập tức trừng mắt: “Sao con mua thêm cái ti vi nữa thế? Đã còn bé tí thế , nhà bây giờ đổi sang ti vi màu cả cơ mà.”

 

“Mẹ, đây ti vi, là máy vi tính.” Phó Minh Tuyết giải thích một câu.

 

Mẹ Phó xong, hai mắt trố tròn: “Không ti vi? Là máy vi tính? Máy vi tính gì chứ? Con đừng hòng gạt , đây chẳng là cái ti vi hồi đầu nhà mua đấy ?”

 

Phó Minh Tuyết câu , khóe miệng khỏi giật giật.

 

“Mẹ kỹ xem, mà giống ? Thôi, con cứ bê trong . , Hạo Hạo, con ở đây trông chừng một chút, trong xe vẫn còn đồ đấy.”

 

Nói xong cô liền ôm máy tính trong.

 

Tần Hạo bảo trong xe còn đồ, liền ngó thẳng trong xe.

 

Một cái hộp sắt trông to.

 

Mẹ Phó cũng ghé xem, cũng thấy một cái hộp sắt thật lớn, dáng vẻ kỳ quái vô cùng.

 

đó là thứ quỷ gì, cũng dám bước lên bê.

 

Ngộ nhỡ hỏng thì tính ?

 

lúc , xe của Tần Văn Hoắc chạy tới nơi.

 

Anh dừng xe bước xuống gần.

 

“Mẹ!”

 

“Con về đúng lúc lắm, con xem vợ con mua cái thứ kỳ quặc gì về kìa.”

 

 

Loading...