Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 837

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thứ gì thế ?” Tần Văn Hoắc hỏi bước tới.

 

Khi theo hướng ngón tay của con trai chỉ , liền nhận đó là máy tính.

 

thì hiện giờ chức vụ của cũng hề thấp, đến mức là kiến thức như .

 

“Cái hộp sắt dùng để gì thế?” Mẹ Phó tò mò hỏi con rể.

 

Tần Văn Hoắc định mở miệng giải thích thì tiếng của Phó Minh Tuyết vang lên: “Mẹ, nãy con chẳng với , đây là máy vi tính. Con mua từ chỗ trường học đấy.”

 

“Máy vi tính? Điện mà cũng não ? Đây là cái thứ mới mẻ gì thế? Chẳng lẽ cái hộp sắt còn sống ?” Mẹ Phó hiểu và cũng tài nào lý giải nổi.

 

Bà chỉ mới qua não , não cá, óc gà, chứ từng cái hộp sắt mà cũng não bộ gì cơ chứ.

 

Phó Minh Tuyết một tràng lời của bà, khóe môi khẽ giật.

 

Cái gì gọi là điện mà cũng não?

 

Giải thích thông .

 

“Tần Văn Hoắc, máy xuống !”

 

Tần Văn Hoắc lập tức bê máy khỏi xe.

 

Phó Minh Tuyết đóng cửa xe .

 

Mấy cùng về sân.

 

“Cái đặt ở ?” Tần Văn Hoắc hỏi.

 

Phó Minh Tuyết lấy ngón tay chỉ: “Đặt ở phòng chúng !”

 

Tần Văn Hoắc lập tức bê máy trong phòng.

 

Mẹ Phó thấy chiếc ti vi chút kỳ lạ ở phòng khách, liền hiểu thì là mua về để trong phòng riêng của hai vợ chồng xem.

 

mà, cũng đúng thôi.

 

Bây giờ bọn họ đều về nhà , trong phòng riêng đặt một chiếc ti vi thì cũng là chuyện bình thường, dù vợ chồng về nhà xong cũng thể lui về phòng xem ti vi.

 

“Cái ti vi đó của con bao nhiêu tiền thế? Sao mua cái ti vi màu to hơn một chút?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cái trông chừng cũng chỉ tầm mười bốn inch là cùng.

 

Nhà bà bây giờ mua nổi ti vi màu cỡ lớn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-837.html.]

 

Phó Minh Tuyết dở dở : “Mẹ, nãy con bảo , đó là máy vi tính, cái to cỡ chiếc ti vi là màn hình máy tính, còn cái Tần Văn Hoắc bê máy tính, kết nối hai cái với thì mới dùng .”

 

“Hơn nữa, con mua cái để xem ti vi, mà là để phục vụ công việc.”

 

Mẹ Phó hiểu, cũng chẳng rõ ngọn ngành.

 

con gái là dùng cho công việc, bà liền hỏi han bừa bãi nữa.

 

bà cũng ít nhiều rằng công việc của con gái là loại cần bảo mật.

 

“Thế hai đứa tự việc , nấu cơm đây.”

 

Tần Văn Hoắc từ trong phòng bước liền vội với vợ: “Mẹ, để con giúp một tay.”

 

Mẹ Phó xua tay ngay: “Con giúp cái gì mà giúp? Trong bếp hai là đủ chật , con đừng chen nữa.”

 

Phó Minh Tuyết cũng cạn lời với Tần Văn Hoắc, chẳng lẽ quên mất trong nhà vẫn còn thím Đinh ?

 

Từ năm Đinh Lan Thất tới nhà việc, mấy năm nay thím vẫn luôn ở gia đình .

 

Đinh Lan Thất việc nhanh nhẹn, tính tình dễ gần gũi.

 

Tần Văn Hoắc vặn chạm ánh mắt như như của vợ .

 

Được , đúng là vô thức quên mất chuyện .

 

Anh chỉ nghĩ là thể để vợ vất vả quá.

 

Ít nhất khi bản ở nhà thì cũng đỡ đần vợ chút việc.

 

“Máy vi tính đó của em là mua từ chỗ trường học ?”

 

Phó Minh Tuyết hỏi chuyện liền gật đầu: “ , Chủ nhiệm Trịnh bảo học kỳ tới em kiêm thêm mấy tiết bên khoa máy tính, đồng thời trang máy tính cho văn phòng của em, nên em nhờ thầy mua giúp em một chiếc máy riêng từ trường luôn.”

 

Tần Văn Hoắc hỏi bao nhiêu tiền, chỉ : “Thế thì quá, như cũng tiện cho công việc của em.”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu.

 

Có máy vi tính , quả thực cô sẽ đỡ tốn bao nhiêu công sức.

 

“Bên mạng thì tính ? Mạng bên trường học chắc nối tới nhà nhỉ?”

 

“Không , chuyện em cách giải quyết.” Phó Minh Tuyết .

 

 

Loading...