Vinh Quân tự nhiên cũng thấy, định mở miệng khuyên nhủ đôi câu.
Thế nhưng Phó Minh Tuyết nhanh hơn một bước: “Anh Vinh, đúng đấy, bà thì cần . Xin đừng ép buộc. , phòng bệnh ở viện , lát nữa tự qua là .”
Vinh Quân vội vàng : “ đợi ở đây một lát cũng .”
Anh sợ ngộ nhỡ , cô nàng Phó Minh Tuyết đổi ý thèm tới nữa.
Phó Minh Tuyết liếc một cái: “Vậy tùy !”
Cô xong liền nhà chính, đó nhấc ống gọi một cuộc điện thoại cho Viện trưởng La.
Đầu dây bên bắt máy nhanh: “Ai đấy?”
“Viện trưởng La, là đây, việc báo cáo với viện trưởng...”
Phó Minh Tuyết kể vắn tắt chuyện của phía nhà họ Vinh.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô là nhân sự trọng yếu của Viện Nghiên cứu Khoa học, nếu tiếp xúc với bên Hồng Kông, cho dù hiện tại mở cửa thì cô vẫn buộc báo cáo một tiếng.
Dẫu nhà họ Vinh ở Hồng Kông tuyệt đối là một gia tộc tầm thường.
Viện trưởng La ngờ ngay cả chuyện nhỏ nhặt mà Phó Minh Tuyết cũng cẩn thận báo cáo.
“Được, cô cứ !”
Phó Minh Tuyết đáp một tiếng cúp điện thoại.
Sau đó cô liền thấy cầm mấy món quà biếu tới.
“Con thăm ốm, tuyệt đối tay , cầm mấy thứ theo .”
“Vâng ạ.” Phó Minh Tuyết xách lấy mấy phần quà .
Thực , cho dù lấy đồ ở nhà, cô cũng định bụng tới cổng bệnh viện mua một giỏ hoa quả gì đó.
Vinh Quân ngờ Phó Minh Tuyết nhanh như .
Thấy tay cô còn xách theo quà biếu, cũng chút bất ngờ, nhưng gì thêm.
“Đi xe của !”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Không cần, tự lái xe.”
Vinh Quân lướt qua chiếc ô tô của Phó Minh Tuyết, quả thực thể , chiếc xe quá đỗi cũ kỹ.
Năm đó sinh nhật mười tám tuổi, chiếc xe đầu tiên lái cũng chẳng rách nát đến mức .
Hay là, đợi khi Phó Minh Tuyết thăm bà cụ xong, sẽ tặng cô một chiếc xe xịn nhé?
Phó Minh Tuyết bước lên xe của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-843.html.]
Cô lái thẳng một mạch tới bệnh viện.
Lúc cô xuống xe thì xe của Vinh Quân cũng trờ tới.
Hai cùng đến phòng bệnh.
Phó Minh Tuyết phòng bệnh đơn cao cấp, ngoài cửa còn bao nhiêu vệ sĩ gác, trong lòng khỏi cảm thán đúng là tiền.
“Chính là chỗ , Phó Minh Tuyết, mời !”
Vinh Quân một động tác mời.
Một vệ sĩ bước tới đẩy cửa phòng bệnh .
Phó Minh Tuyết xách theo đồ đạc bước trong.
Còn về chuyện mấy món quà xách theo coi là đạm bạc , điều đó ngoài phạm vi cân nhắc của cô.
Dẫu , việc cô thể đến thăm bà cụ Vinh cũng là xuất phát từ lòng , là sự quan tâm phút lâm chung dành cho một già mà thôi.
Bên trong phòng bệnh nhiều cả nam lẫn nữ, già trẻ lớn bé, ai nấy đều ăn mặc vô cùng cầu kỳ, sáng láng sang trọng.
Xem , bộ đều là nhà họ Vinh hoặc là những cận của nhà họ.
Khoảnh khắc Phó Minh Tuyết bước phòng bệnh, ánh mắt của tất cả những đó đều đổ dồn lên cô.
Chuyện nếu đổi là khác thì e rằng áp lực đè nặng như núi .
Thế nhưng những ánh mắt nóng rực đối với Phó Minh Tuyết mà thì chẳng đáng để bận tâm.
Cô những định lực cực mà còn chẳng hề lộ nửa phần câu nệ mất tự nhiên.
Ánh mắt của Phó Minh Tuyết dừng bà cụ đang giường bệnh.
So với mấy năm , bà cụ lúc quả thực như ngọn đèn cạn dầu gió, cả gầy rộc trông thấy.
Sinh khí như thể tước đoạt sạch sẽ.
Cụ già vốn dĩ đôi mắt đang đục ngầu, khoảnh khắc thấy Phó Minh Tuyết dường như bừng sáng lên.
Bà run rẩy khó nhọc giơ tay lên: “Đứa nhỏ , mau qua đây.”
Mấy món quà tay Phó Minh Tuyết Vinh Quân đỡ lấy.
“Để cầm cho.”
Phó Minh Tuyết bước đến cạnh giường bệnh: “Chào bà cụ Vinh, là Phó Minh Tuyết.”
(Hết chương)