Bàn tay khô gầy của bà cụ Vinh nắm chặt lấy tay Phó Minh Tuyết.
Cả bà chút kích động.
“Minh Tuyết, cuối cùng cháu cũng tới . Ta vui vì cháu chịu đến thăm... bà già .”
Đôi mắt đục ngầu của bà cụ Vinh chăm chú đ.á.n.h giá gương mặt Phó Minh Tuyết, giống, quá giống .
Bây giờ kỹ, quả thực giống hệt như đúc.
Bà vạn phần khẳng định đây chính là hậu duệ của đứa em gái út nhà .
Cho dù cô gái chẳng hề thừa nhận nửa lời.
“Bà cứ yên tâm dưỡng bệnh, tin bà sẽ bình phục thôi.”
Nói thật lòng, Phó Minh Tuyết chút ứng phó nổi với những tình cảnh như thế .
“Thân thể tự rõ, căn bản là qua khỏi . , thể thấy cháu lúc lâm chung, tâm nguyện cuối cùng cũng xem như đạt ...”
Bà cụ Vinh một nhiều như liền chút thở dốc.
Bà nghỉ lấy một lát tiếp tục cất lời, thế nhưng với Phó Minh Tuyết.
Mà là với những khác đang mặt trong phòng bệnh: “Mọi ngoài hết , để với Minh Tuyết ở riêng một lát.”
Người nhà họ Vinh thấy lời của bà cụ thì lộ rõ vẻ tình nguyện.
Đương nhiên , chẳng những bọn họ bằng lòng, mà ngay cả Phó Minh Tuyết cũng chẳng hề .
Giữa lúc những khác còn đang do dự xem nên tạm thời rời phòng bệnh để chừa gian riêng cho hai , Phó Minh Tuyết một bước lên tiếng: “Bà cụ Vinh, cứ ở đây . Lát nữa cháu ngay , bà vẫn nên nghỉ ngơi dưỡng bệnh cho thật thì hơn.”
Đầu óc cô chẳng vấn đề gì, bảo cô ở riêng một với bà cụ để cái gì chứ?
Bọn họ thiết lắm ?
Chỉ dựa bộ dạng sắp gần đất xa trời của bà cụ, ngộ nhỡ xảy chuyện gì bất trắc, chẳng cô sẽ dây dưa rắc rối ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-844.html.]
Vinh Quân thấy liền vội vàng ghé sát với bà cụ giường: “Bà nội, bọn cháu cứ ở đây ạ, bà lời gì thì mau với Phó Minh Tuyết , công việc của cô bận rộn lắm.”
Bà cụ Vinh tuy chút thất vọng, nhưng cũng hiểu rõ Phó Minh Tuyết hề ở riêng một chỗ với .
“Minh Tuyết, một bọc đồ cháu nhất định cầm lấy. Đó là thứ mà bà nội ruột của cháu để , tới Bắc Kinh kịp mang theo, là đặc biệt mang tới đưa cho cháu đấy.”
Bà hiệu cho Vinh Quân đem chiếc rương qua đây.
Vinh Quân lập tức theo, nhận lấy chiếc rương khá lớn từ tay một vệ sĩ.
“Phó Minh Tuyết, chính là cái . Cô cầm lấy...”
Ngay khi chuẩn đưa chiếc rương qua, Phó Minh Tuyết lùi một bước.
“Xin , nghĩ các vị hiểu lầm . tới đây là vì những đóng góp, quyên góp của bà cụ Vinh dành cho nơi , nay Vinh bà cụ bệnh nặng nên mới đặc biệt ghé qua thăm một lát, chuyện đại diện cho bất cứ điều gì khác. Do đó, những thứ , sẽ nhận .”
“Thời gian cũng còn sớm nữa, , chúc bà cụ Vinh sớm ngày bình phục.”
“Minh Tuyết, cháu...” Bà cụ Vinh thấy cô rời liền chút sốt ruột.
Điều khiến những khác lo lắng đến thót tim.
Phó Minh Tuyết thấy thế liền bồi thêm một câu: “Bà cụ Vinh, đời ngắn ngủi, cần thiết quá bận lòng về quá khứ gì. cảm thấy hiện tại như thế , hy vọng bà cụ Vinh cũng thể buông bỏ chuyện xưa. Tạm biệt!”
Nói xong câu đó, cô khẽ gật đầu chào bà cụ Vinh một cái dứt khoát xoay rời khỏi phòng bệnh.
Vinh Quân thấy theo bản năng định đuổi theo, nhưng bà cụ Vinh cất tiếng gọi giật : “Đừng đuổi theo nữa, để con bé . , lát nữa chúng cũng thu xếp trở về thôi. Ngoài , phần di chúc của , đợi khi hãy bảo luật sư bên tới nhà họ Phó công bố.”
Dứt lời, ánh mắt bà dừng chiếc rương mà Vinh Quân đang ôm trong tay.
“Đem cái giao cho luật sư luôn , bảo ông mang tới nhà họ Phó, trao tận tay cho của Phó Minh Tuyết.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nếu Phó Minh Tuyết chịu nhận, thì cứ đưa cho của con bé.
(Hết chương)