Phó Minh Tuyết khi rời khỏi bệnh viện liền thẳng tới Viện Nghiên cứu Khoa học.
Còn về bà cụ Vinh, cô tới thăm là xong trách nhiệm .
Đến Viện Nghiên cứu Khoa học, đúng lúc Chủ nhiệm Trịnh cũng đang ở đó.
Ông cùng với Viện trưởng La và hai đàn ông mang gương mặt lạ lẫm.
Bọn họ khi thấy cô, vẻ mặt rõ ràng là ngẩn một thoáng.
Phó Minh Tuyết vốn định cất tiếng chào hỏi Chủ nhiệm Trịnh và Viện trưởng La, nhưng thấy ngoài ở đây nên cũng ý định chào nữa.
Cô chuẩn thẳng qua phía phòng thí nghiệm.
Thế nhưng cô kịp thì một trong hai đàn ông lạ mặt cất tiếng gọi giật cô .
“Vị tiểu thư , xin dừng bước một chút.”
Cách xưng hô mang đậm phong cách nước ngoài.
Phó Minh Tuyết dừng bước.
Bởi vì đàn ông sải một bước dài chắn ngay mặt cô.
Cô ngước đầu đàn ông mắt, chẳng hiểu gọi để gì.
“Chào cô, liệu vinh hạnh quý danh của tiểu thư ?”
Đầu Phó Minh Tuyết hiện lên một dấu chấm hỏi lớn.
Không hiểu ý gì, bắt chuyện quen với cô ?
Chẳng đợi cô trả lời, Chủ nhiệm Trịnh một bước mở lời:
“Vị là nhân viên nghiên cứu khoa học của chúng , cứ gọi cô là Kỹ sư Phó là . Kỹ sư Phó, vị là Sở, chính là kỹ sư phụ trách động cơ hệ Nga. Còn vị tên là Đan Nghiêu, là kỹ sư du học về nước, cũng là một trong những nhân sự kỹ thuật .”
Phó Minh Tuyết lúc nãy khi thấy bọn họ chút suy đoán trong lòng.
Dẫu , thể khiến Viện trưởng La và Chủ nhiệm Trịnh đích tháp tùng thế thì phận chắc chắn chẳng hề tầm thường.
Thế nhưng điều khiến cô bất ngờ là hai còn trẻ.
Chỉ tầm độ ba mươi tuổi mà thôi.
“Kỹ sư Phó ? Xem vị Kỹ sư Phó tài năng, trẻ tuổi như việc ở Viện Nghiên cứu Khoa học . Chào cô, chính thức quen một chút nhé, tên là Sở Dục. Rất hân hạnh quen với cô!”
Sở Dục chìa tay về phía Phó Minh Tuyết.
Phó Minh Tuyết:...?
Bắt tay? Hay là bắt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-845.html.]
Thế nhưng cũng chẳng cần đắn đo, bởi vì hai tay cô lúc đều đang cầm tài liệu.
Thật cảm ơn chính bản .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Xin , tay đang bận cầm đồ nên tiện bắt tay với . Nếu còn việc gì khác thì xin phép việc đây.”
Sở Dục chẳng hề để bụng chuyện .
Anh tự nhiên thu tay về.
“Thực cũng là gốc Bắc Kinh, khi tan Kỹ sư Phó đây rảnh rỗi ?”
Phó Minh Tuyết đôi mắt tràn ngập vẻ hứng thú đang dán chặt lên của , liền dứt khoát đáp trả một câu: “Xin , khi tan sở ở đây, về nhà trông con.”
Nói xong câu đó, cô liền sải bước thẳng.
Cả Sở Dục sững sờ c.h.ế.t trân tại chỗ.
Cô gì cơ, tan về trông con?
Trẻ trung thế mà kết hôn ? Nhìn cô cũng chỉ tầm ngoài hai mươi tuổi là cùng, thể kết hôn sinh con sớm như ?
Huống chi, những công tác nghiên cứu khoa học chẳng đều kết hôn muộn ?
Anh tin.
Quay đầu Chủ nhiệm Trịnh: “Vị cô Phó kết hôn thật ?”
“Kết hôn , đứa nhỏ nhất cũng năm, sáu tuổi đấy.”
“Khụ khụ khụ...” Sở Dục thực sự sặc vì kinh ngạc.
Đứa nhỏ nhất năm, sáu tuổi? Điều đồng nghĩa với việc chỉ một đứa con.
“Anh Sở , đây là chuyện riêng tư của nhân viên chúng , đừng hỏi thêm nữa. Chúng mau tới căn cứ ! Việc lắp ráp bên đang gặp trục trặc, mấy chuyên gia nước ngoài bên phía các đang cần hai qua đó xử lý đấy!”
Chủ nhiệm Trịnh đối với cái thanh niên chẳng còn chút thiện cảm nào nữa.
Vừa mới thấy Phó Minh Tuyết một cái lộ cái thói bỡn cợt trêu hoa ghẹo nguyệt, đây là cái tác phong học do ở nước ngoài lâu năm đấy ?
Ông thực sự chẳng dám gật đầu đồng tình.
Sở Dục thấy , đành đè nén nỗi tiếc nuối trong lòng xuống. Lần đầu tiên gặp một cô gái hợp mắt đến thế, mà kết hôn sinh con mất .
Thế thà rằng đừng để chạm mặt còn hơn!
“Đi thôi!”
Cả đoàn cùng cất bước ngoài.
(Hết chương)