Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 846

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết ở Viện Nghiên cứu Khoa học đến gần giờ tan , đang chuẩn thu dọn đồ đạc về nhà.

 

Một nhân viên vội vã chạy tới.

 

“Kỹ sư Phó, Chủ nhiệm Trịnh bảo cô qua căn cứ một chuyến, bên đó cỗ máy hỏng, hình như cần cô sang xem thử.”

 

Phó Minh Tuyết nhíu mày: “Máy hỏng ư? Bên đó chẳng kỹ sư bảo trì ?”

 

“Chuyện rõ, Chủ nhiệm Trịnh bảo thế đấy. Hay là Kỹ sư Phó gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Trịnh xem .”

 

Phó Minh Tuyết ngẫm nghĩ một lát gật đầu: “Được, .”

 

Muốn gọi điện thoại thì về văn phòng của cô mới gọi .

 

Thế là cô rảo bước về phía văn phòng.

 

Điện thoại kết nối, đầu dây bên mở lời : “Minh Tuyết đấy ! Bây giờ cô sang căn cứ một chuyến ? Bên cỗ máy cần cô tới xem một chút.”

 

“Chẳng kỹ sư bảo trì ạ?”

 

“Không sửa nổi, bên sửa mấy tiếng đồng hồ mà vẫn ăn thua, tài nào hiệu chuẩn liệu . Cô cứ qua đây một chuyến !”

 

Nghe , Phó Minh Tuyết đành nhận lời: “Dạ . Bây giờ qua ngay.”

 

“Trời tối , đường lái xe cẩn thận nhé, là để cảnh vệ lái xe đưa cô qua đây?” Đầu dây bên , Chủ nhiệm Trịnh rõ ràng chút yên tâm.

 

lúc cũng mười giờ đêm.

 

“Không cần ạ, tự qua là .” Phó Minh Tuyết xong liền cúp máy.

 

Sau đó, cô bấm gọi về nhà.

 

Chuông reo một hồi lâu mới nhấc máy.

 

“Vợ ?”

 

Giọng Tần Văn Hoắc truyền qua ống .

 

“Em đây. Tối nay thể em về , gọi báo một tiếng.”

 

Cô sợ đêm muộn thế về, Tần Văn Hoắc sẽ đợi lo lắng.

 

“— Được, .”

 

“Vậy em cúp máy nhé.” Phó Minh Tuyết xong liền gác ống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-846.html.]

 

Từ Viện Nghiên cứu Khoa học lái xe tới căn cứ, cho dù phóng thật nhanh cũng mất hai tiếng rưỡi.

 

Nếu nhờ đây từng dùng viên t.h.u.ố.c thể chất của hệ thống, e là lúc mệt rã rời .

 

Lúc cô đến hiện trường, liền thấy hai đàn ông ban chiều gặp ở Viện Nghiên cứu Khoa học cũng đang ở đó.

 

Trông thấy cô, ánh mắt hai họ lộ rõ vẻ cực kỳ kinh ngạc.

 

Phó Minh Tuyết chỉ liếc họ một cái dời tầm mắt .

 

Cô bước tới mặt Chủ nhiệm Trịnh.

 

“Chủ nhiệm Trịnh —”

 

“Tiểu Phó, cô đến đúng lúc lắm, mau qua xem mấy cỗ máy xem rốt cuộc là trục trặc ở chỗ nào, nãy giờ vẫn khởi động .”

 

Cỗ máy vô cùng quan trọng, bắt buộc sửa xong sớm, nếu ông cũng chẳng gọi Phó Minh Tuyết đến giữa đêm hôm khuya khoắt thế .

 

Phó Minh Tuyết gật đầu.

 

Sau đó, cô chẳng thèm cho hai đàn ông cơ hội mở miệng, thẳng tới cỗ máy khổng lồ.

 

“Cô Phó là thế ?” Sở Dục hỏi Chủ nhiệm Trịnh: “Cô Phó là nhân viên kỹ thuật bảo trì ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Chủ nhiệm Trịnh ậm ừ gật đầu: “Cô khá tinh thông mảng , cứ để tiểu Phó thử xem .”

 

Chính các bó tay, còn nghi ngờ khác?

 

Thế thì cứ để Phó Minh Tuyết tay cho các lác mắt.

 

Ở đây còn mấy kỹ sư nước ngoài, trông thấy Phó Minh Tuyết tiến gần máy móc, bọn họ liền cau mày thật chặt.

 

Rõ ràng, đối với sự tiếp cận của cô, mấy ngoại quốc vô cùng bất mãn.

 

Một trong đó mở miệng tuôn một tràng tiếng Nga xì xồ.

 

Sở Dục bước tới phiên dịch: “Cô Phó, ông bảo cô chạm cỗ máy . Đây là máy do bên họ vận chuyển tới, nếu cô đụng hỏng thì e là phía Trung Quốc đền nổi .”

 

“Tất nhiên, đừng hiểu lầm nhé, đây lời , là ông đấy.”

 

Anh vội vàng thanh minh chỉ dịch mà thôi.

 

Hoàn ý của .

 

 

Loading...