Phó Minh Tuyết tắm rửa xong thì vặn mì của cô cũng nấu chín.
Ăn vội cho xong, cô dặn dò Phó mẫu: “Mẹ ơi, trưa nay cần gọi con dậy nhé.”
Phó mẫu gật đầu: “Được . Con mau ngủ .”
Ngày nào cũng thức trắng đêm việc thế , thể mà chịu cho thấu cơ chứ.
Phó Minh Tuyết chạy đ.á.n.h răng súc miệng, đó mới về phòng ngủ —
Giấc ngủ kéo dài mãi tới tận hai giờ chiều, bởi vì cô những tiếng động ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức.
Cô mơ màng rời giường, bước ngoài.
Khi thấy hai đàn ông xa lạ đang ở đó, cô lập tức tỉnh táo hẳn.
“Mẹ, họ là ai thế ạ?”
Phó mẫu thấy con gái dậy, lập tức nhanh: “Hai , một bảo là luật sư gì đó.”
Ánh mắt Phó Minh Tuyết sắc như d.a.o quét qua hai .
“Các là ai?”
“Chào cô, cô Phó Minh Tuyết. họ Lục, là luật sư nhận ủy thác của Vinh lão thái thái. Bà lập một bản di chúc dành riêng cho cô là bà Từ T.ử Phượng. Chiếc rương đựng vàng bạc châu báu, tổng cộng tám mươi tám món. Ngoài , Vinh lão thái thái còn để riêng cho bà Từ T.ử Phượng một triệu tệ tiền mặt.”
Phó Minh Tuyết:...?
Phó mẫu:...?
Ngoại trừ cái tên của , bà thực sự chẳng hiểu nổi một câu nào.
Bà đầu con gái, thì thào hỏi: “Minh Tuyết, thế là ý gì con?”
Vẻ mặt Phó Minh Tuyết vô cùng bình thản, cô giải thích ngắn gọn một câu: “Mẹ , là bà lão họ Vinh để tiền và châu báu cho đấy.”
Đến nước thì Phó mẫu hiểu hết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-849.html.]
Bà lập tức : “Bà để tiền với châu báu cho cái gì? thèm lấy!”
Bà nghèo thật, nhưng đến mức ai bố thí cái gì cũng nhận, bà tuyệt đối hạng thấy tiền sáng mắt.
Phó Minh Tuyết với vị luật sư : “Vị luật sư , ông thấy đấy, cần những thứ . Thêm nữa, chúng với nhà họ Vinh chẳng bà con thích gì, chúng tuyệt đối sẽ nhận bất kỳ đồng tiền nào của nhà họ Vinh , phiền các ông cầm đống đồ rời khỏi đây cho.”
Luật sư Lục vô cùng chấn động.
Khoan hãy bàn tới cả một rương vàng bạc châu báu .
Chỉ riêng một triệu tệ thôi — đó là khái niệm gì ?
Tính theo mức lương công nhân bình thường ở Bắc Kinh là một trăm năm mươi tệ một tháng, thì một triệu tệ là con mà cả gia đình kiếm cả đời cũng chạm tới nổi.
“Thưa bà Từ, cô Phó, đó là một triệu tệ đấy ạ! Là do Vinh lão thái thái tự nguyện biếu tặng cho bà Từ T.ử Phượng, di chúc đàng hoàng, đầy đủ hiệu lực pháp lý, hơn nữa tiền mặt chúng cũng mang đến đây .”
“ đếm, tai mắt cũng tinh tường, cần ông lặp lặp chuyện . xin nhắc một nữa, tiền cùng đống vàng bạc châu báu , mời các ông mang về trả cho bà lão họ Vinh. Mẹ sẽ nhận, nếu bọn họ nhiều tiền quá thì thể đem quyên góp từ thiện, đó là chuyện riêng của họ.
Ngoài , phiền các ông rời khỏi đây ngay lập tức. đống tiền của các ông gặp sự cố gì ở nhà , càng mong các ông vì những thứ của trời rơi xuống mà gây bất kỳ tổn hại nào cho và nhà . Bằng , sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý của các ông và cả nhà họ Vinh tới cùng.”
Luật sư Lục:...?
Tiền dâng tới tận miệng cự tuyệt thẳng thừng ngoài cửa đành, còn đòi truy cứu trách nhiệm pháp lý của bọn họ nữa?
“ đấy, các mau cút cho khuất mắt, tiền cướp thì cũng chẳng liên quan gì tới chúng nhé!”
Thật là dọa c.h.ế.t .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Một triệu tệ, trời đất ơi chừng đó là bao nhiêu tiền chứ? Vậy mà dám xách cả đống tiền mò tới nhà họ.
Đây chẳng là rước họa nhà cho gia đình bà ?
Nét mặt luật sư Lục cứng đờ .
Từ khi nghề tới nay, ông thật sự từng thấy ai dại dột từ chối khối tài sản khổng lồ tự dâng lên tận cửa thế .
“Bà Từ , Vinh lão thái thái và nhà họ Vinh rời Hồng Kông , bà ủy thác cho xử lý việc —”