Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 851

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết : “Sau những lai lịch rõ ràng thì đừng cho họ , kể cả là đến tìm con.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mẹ Phó gật đầu: “Qua chuyện hai hôm nay, hễ là lạ thì đều cho nữa.”

 

Ai mà họ tới gì.

 

Sau bà nhất định giữ lòng cảnh giác.

 

mà, nhà họ Vinh rốt cuộc là thế nào? Sao đưa cho chúng tiền lớn đến thế?”

 

Lại còn cả một rương vàng bạc châu báu nữa.

 

thế để gì?

 

Phó Minh Tuyết lộ chút cảm xúc nào: “Trước đó ở bệnh viện, bà cụ Vinh đưa cho con chiếc rương đó, nhưng con từ chối thẳng thừng ngay tại chỗ, ngờ còn bảo luật sư tới.”

 

“Haizz, bà cũng thật là, hà tất chứ? Cơ mà, sức khỏe của bà thế nào ?”

 

“Đèn cạn dầu ạ. Thôi, nhắc tới chuyện nữa, dù cũng chẳng qua gì với chúng .”

 

Mẹ Phó ngẫm cũng thấy đúng.

 

Sau khi bà cụ Vinh mất , nhà họ Vinh chắc sẽ đến tìm bọn họ nữa .

 

Vốn chẳng cùng một đường, nhận họ hàng nỗi gì?

 

Huống hồ, dù là gì nữa thì cũng qua mấy đời .

 

Căn bản chẳng cần thiết nhận.

 

, do họ đ.á.n.h thức con, là con ngủ thêm một lát nữa ?”

 

Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Không ngủ nữa ạ, con ngủ cũng hòm hòm .”

 

xem đồng hồ, gần hai giờ rưỡi chiều.

 

Cô chỉ cần chợp mắt một lúc là .

 

Huống chi chuyện hai ban nãy, bây giờ cả cô tỉnh táo vô cùng.

 

Mẹ Phó lập tức : “Vậy chút gì cho con ăn nhé, trưa nay gói bánh chẻo, để luộc cho con.”

 

“Vâng ạ.” Bụng Phó Minh Tuyết quả thực chút đói.

 

rửa mặt, cả khoan khoái hơn hẳn.

 

Chẳng mấy chốc, Phó bưng đĩa bánh chẻo mới luộc chín tới.

 

“Mau ăn con, ăn tạm ngần thôi, lát nữa ăn cơm tối.”

 

Phó Minh Tuyết đĩa bánh chẻo đầy ắp, ít nhất cũng hai mươi cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-851.html.]

 

Mà còn bảo “tạm ngần ”?

 

, lát con còn ?” Mẹ Phó hỏi.

 

Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Không nữa ạ, lát nữa con đón ba đứa nhỏ.”

 

Mẹ Phó cũng ngăn cản.

 

“Được, con đón ba đứa ! Chúng nó mà con đón, chắc đứa nào đứa nấy mừng rơn cho xem.”

 

Ba đứa trẻ cũng lạ thật.

 

Rõ ràng thời gian ở bên nhiều, nhưng quấn quýt với nhất.

 

Ngay cả bố chúng đón cũng chẳng thấy chúng vui mừng đến thế.

 

Phó Minh Tuyết ăn xong bánh chẻo liền về phòng sắp xếp bản vẽ.

 

Gần đến giờ, cô mải mê suýt quên cả thời gian, may nhờ Phó sang nhắc nhở: “Minh Tuyết, con bảo đón con cơ mà? Đến giờ đấy, mau .”

 

Phó Minh Tuyết , vội vàng thu hết những bản vẽ bàn gian.

 

Rồi nhanh chóng bước ngoài: “Mẹ, con nhé.”

 

Cô đến nhà trẻ đón Phó Chân Bảo .

 

Khi Phó Chân Bảo thấy đến đón, cô bé vui sướng khôn xiết.

 

“Mẹ ơi, đến đón Bảo Bảo , Bảo Bảo vui quá .”

 

Cô bé giang hai tay đòi bế.

 

Phó Minh Tuyết lập tức bế thốc cô bé mũm mĩm lên.

 

Hôn lên gò má hồng hào của con bé một cái.

 

“Mẹ cũng vui vì đến đón Chân Bảo bé nhỏ của đấy! Nào, chúng đón chị của con nhé.”

 

Được bế trong lòng, Phó Chân Bảo vui sướng nhất trần đời.

 

Con bé cảm thấy là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới.

 

Lên xe, Phó Minh Tuyết dặn nhóc con ngoan, lái xe đến trường học.

 

Chẳng đợi lâu, cặp song sinh tan học bước .

 

Khi thấy đến đón, biểu cảm của hai đứa y hệt Phó Chân Bảo, mừng rỡ tả xiết.

 

Vừa lên xe, Tần Khả Khả liền tò mò hỏi: “Mẹ ơi, hôm nay tan sớm thế ạ?”

 

 

Loading...