Đan Nghiêu cảm thấy vấn đề.
Ngẫm nghĩ một lát, : “ khuyên nhất đừng mấy chuyện vô ích đó, cô là kỹ thuật viên cao cấp, nếu xảy chuyện gì thì đây là thích cô mà là đang hại cô đấy.”
Anh tuyệt đối tin một phụ nữ ba đứa con chịu vứt bỏ chồng con vì một gã đàn ông khác.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Làm thể tổn thương cô chứ? Cậu yên tâm , trong lòng tự tính toán, chỉ một điều...” Sở Dục sang Đan Nghiêu, “Cậu đừng vì những điều kiện bọn họ đưa mà ở bên đấy nhé.”
Sắc mặt Đan Nghiêu trầm xuống: “Cậu quản chuyện của là . Chuyện của cần can thiệp.”
Sở Dục thấy nổi giận liền khẽ: “ cũng chỉ nhắc nhở một câu thôi, trong nước dù cho điều kiện đến thì cũng chẳng thể nào sánh bằng nước ngoài , nếu thì việc gì vỡ đầu sứt trán tìm cách nước ngoài?”
“Huống chi chúng chỉ cử sang đây, rốt cuộc vẫn trở về, đừng nghĩ bên sẽ yên tâm để chúng ở trong nước việc.”
Sở Dục chỉ đến thế dừng.
Anh thực sự sợ Đan Nghiêu phạm hồ đồ, dù bây giờ hai họ cũng đang là cộng sự của !
Còn về việc Đan Nghiêu từng bên Viện trưởng La tiếp xúc, đương nhiên cũng rõ.
Anh sợ Đan Nghiêu nhất thời ngốc nghếch.
Cuộc trò chuyện giữa hai xem như chẳng mấy vui vẻ gì.
Đan Nghiêu cũng thèm để ý đến Sở Dục nữa.
Hai còn việc nên cùng rời khỏi khách sạn.
Sau đó bước lên xe đưa đón.
Khi đến căn cứ, theo bản năng đảo mắt quanh một vòng nhưng thấy bóng dáng cần tìm.
Vừa vặn Viện trưởng La tới, liền lập tức bước lên phía : “Viện trưởng La, bên một vấn đề hỏi cô Phó hôm nọ... Xin hỏi hôm nay cô thể ghé qua một lát ? Chúng cần trao đổi một chút.”
“Anh Sở, cần gọi là cô Phó , gọi thẳng là đồng chí Phó sẽ thích hợp hơn, ở chỗ chúng xưng hô như mới đúng. Ngoài , đồng chí Phó của chúng công việc khác, hôm nay cô thể qua đây . Anh vấn đề gì cần trao đổi với chúng thì cứ tìm phụ trách tiếp nhận bên nhé! Tin rằng hai bên sẽ sự trao đổi hơn.”
Lời của Viện trưởng La khiến Sở Dục đòi gặp tiếp cũng xong, dù nếu cứ đeo bám đòi Phó Minh Tuyết sang bằng thì sẽ vẻ kỳ quặc, tạo cho cảm giác mục đích trong sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-859.html.]
Anh chỉ đành gượng : “Vậy ạ. Không .”
Thôi , nghĩ cách tiếp, dù thời gian họ việc ở bên cũng còn khá dài.
Ít nhất cũng nửa năm.
Anh tin là tìm cơ hội gặp cô.
Viện trưởng La liếc một cái, chỉ cảm thấy thằng nhãi tâm tư quỷ quyệt ít.
Chậc, uổng công mang một gương mặt trong nước, còn chẳng thật thà đắn bằng kỹ sư Đan bên cạnh.
“Hạo Hạo, thế nào con?”
“Mẹ ơi, con thấy ạ. Chắc chắn chín mươi lăm điểm.” Tần Hạo vẫn tự tin mấy bài thi xong.
Phó Minh Tuyết thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của con thì bé bài .
Vui vẻ : “Vậy thì , nào, đưa con về lớp học tiếp.”
Bất kể thế nào thì vẫn học cho xong buổi.
Tần Hạo ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Phó Minh Tuyết đưa con đến cửa lớp rời .
Trước tiên cô ghé về nhà một chuyến.
Mẹ Phó thấy cô về liền vội vàng hỏi: “Hạo Hạo hôm nay thi cử thế nào con?”
Phó Minh Tuyết : “Điểm vẫn , chắc đợi đến ngày mai ạ! bài vẻ lắm.”
Mẹ Phó vô cùng vui mừng: “Thế thì chắc chắn sai , Hạo Hạo nhà chúng học hành giỏi giang lắm.”
(Hết chương)