“Cái gì? Anh bảo cút? Không chính cứ sống c.h.ế.t đòi lôi tái hôn ? Bây giờ cút? cho , Tống Ngạn, đừng hòng mơ.”
Bạch Tư Kỳ mắng c.h.ử.i còn miệng, dứt khoát nhào tới đánh.
Hai vợ chồng cứ thế lao ẩu đả thành một đoàn.
Tống T.ử Việt bố đ.á.n.h dữ dội, cả run rẩy lẩy bẩy.
Dù mang linh hồn của một trưởng thành, nhưng năm sáu năm ngược đãi khiến tính cách của đổi một trời một vực.
Cả từ lâu trở nên vô cùng nhút nhát, hèn yếu.
“Bố, , đừng, đừng đ.á.n.h nữa.”
Giọng yếu ớt gần như thấy.
Sau khi gọi vài tiếng, dứt khoát thụt lùi về phòng.
Ba em co rúm một góc.
Ngoại trừ đứa em gái út đầu óc lanh lợi , hai em vô cùng nhớ nhung Phó Minh Tuyết của kiếp .
Dù thì khi đó, Phó Minh Tuyết đối xử với chúng thực sự .
Bạch Tư Kỳ chắc chắn là đ.á.n.h Tống Ngạn.
Chẳng mấy chốc chỉ còn tiếng kêu la t.h.ả.m thiết xin tha của cô .
Chuyện bạo hành vợ chỉ nào hoặc là vô .
Kể từ ngày hôm đó, Tống Ngạn thường xuyên tay đ.á.n.h đập Bạch Tư Kỳ.
Đâu còn vẻ dịu dàng thâm tình của kiếp khi vì Bạch Tư Kỳ mà nhẫn tâm toan tính cả cuộc đời của một phụ nữ khác.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vốn dĩ, Tống Ngạn vẫn gặp Phó Minh Tuyết.
vì cảnh cáo nên đành dẹp bỏ ý định .
Dù thì vẫn còn ba đứa con nuôi.
Bất luận thế nào, cũng là bố của ba đứa trẻ, nuôi nấng chúng nên .
Phó Minh Tuyết dĩ nhiên hề chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-871.html.]
Điều khiến cô bực nhất lúc chính là tên Sở Dục .
Không đàn ông bệnh gì mà cứ nhất quyết sấn tới gần cô.
Trong lúc thể nhẫn nhịn thêm nữa, cô liền tìm Chủ nhiệm Trịnh.
“Chủ nhiệm Trịnh, vụ của Sở Dục điều tra đến ?”
“Đang điều tra, yên tâm, lâu nữa , cô ráng nhẫn nại thêm chút nữa. Lần tiếp cận cô để lấy bản vẽ động cơ đời mới nhất. Hắn chuẩn hai ngả, chỗ cô là một ngả, còn một ngả khác nữa, chúng điều tra xem đầu mối bên của là ai.”
“Cho nên, thời gian vẫn phiền cô chịu khó nhịn một chút.”
Phó Minh Tuyết chẳng buồn nhẫn nhịn dù chỉ một khắc.
“Chủ nhiệm Trịnh, thấy hướng tư duy của các đúng. Phải cắt đứt hy vọng của ở chỗ thì mới dồn tâm sức ngả thứ hai, như mới cơ hội lộ sơ hở. Hơn nữa, các đừng lấy mồi nhử, kỹ thuật, nổi việc .”
Chủ nhiệm Trịnh suy nghĩ một chút, cảm thấy hình như cũng lý.
“Vậy ! Bắt đầu từ ngày mai, cô cần đến đây nữa.”
Phó Minh Tuyết thẳng: “Vậy xin nghỉ phép luôn, đưa về quê một chuyến.”
“Về quê ? Đi bao lâu?”
“Cho xin nghỉ nửa tháng là , dù mấy năm nay cũng từng nghỉ ngơi đàng hoàng, nhân dịp ở bên gia đình và các con một thời gian. yên tâm, ở nhà vẫn sẽ tiếp tục việc, để lỡ dự án trong tay .”
Nghe cô , Chủ nhiệm Trịnh yên tâm hơn nhiều.
“Được , cho cô nghỉ hẳn hai mươi ngày, cần đến Viện Nghiên cứu Khoa học nữa, cũng cần đến căn cứ.”
Phó Minh Tuyết thấy hai mươi ngày thì chút bất ngờ.
Dù lúc nãy cô chỉ xin nửa tháng.
kỳ nghỉ cấp thêm thì cô cũng chẳng dại gì từ chối.
“Được, hôm nay sẽ sắp xếp công việc, bắt đầu từ ngày mai nghỉ. Có việc đừng tìm , việc càng đừng tìm.”
Chủ nhiệm Trịnh cô thế khỏi bật .
“Được , đều tìm cô.”