Tần mẫu đỗi ngạc nhiên, ngay đó bà liền nhanh: “Vậy thì quá!”
Sau đó bà bồi thêm một câu: “Hay là, cũng cùng các con một chuyến.”
Lần đến lượt Phó Minh Tuyết ngạc nhiên.
“Mẹ, cũng ạ?”
“Nếu thuận tiện thì cũng đây đó cho khuây khỏa, dù bao nhiêu năm nay cũng từng bước chân khỏi Bắc Kinh.”
Nghe Tần mẫu , Phó Minh Tuyết lập tức tiếp lời: “Mẹ, gì mà thuận tiện chứ ạ, nếu cũng cùng thì lát nữa con bảo Tần Văn Hoắc mua thêm một vé.”
“Thím ơi, cháu thể cùng ạ?” Giọng khe khẽ của Tần Nhược Xảo vang lên.
Khiến Phó Minh Tuyết ngẩn .
“Thím ơi, cháu cũng thể cùng ạ?” Tần Nhược Xảo ngoan ngoãn hỏi nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết:?
“Dĩ nhiên là , nhưng chúng chơi , chỉ là về tảo mộ cho ông ngoại của các em thôi.”
Mắt Tần Nhược Xảo sáng rực lên: “Cháu cũng tảo mộ cho ông ngoại.”
Phó Minh Tuyết đối diện với ánh mắt tha thiết mong đợi của con bé, khỏi đưa tay đỡ trán.
“Được , nếu cháu thì cùng .”
Vẻ mặt Tần Nhược Xảo vô cùng kích động: “Cháu cảm ơn thím! Khi nào chúng xuất phát ạ?”
“Chắc trong vài ngày tới thôi, đợi chú út của cháu mua vé xong là chúng thể lên đường .”
lúc Phó Minh Tuyết dứt lời thì Tần phụ từ bên ngoài bước .
Ông câu , liền hỏi: “Xuất phát thế?”
Phó Minh Tuyết bố chồng, cất tiếng chào: “Bố. Lần con vặn kỳ nghỉ, nên định đưa con về quê một chuyến, nhân tiện thắp hương viếng mộ cho bố con.”
Tần mẫu vội chen thêm: “ với con bé Xảo Xảo cũng cùng.”
Tần phụ thấy bà bạn già cũng , liền dứt khoát bảo: “Vậy tính thêm một suất nữa.”
Phó Minh Tuyết:?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-874.html.]
Tần phụ Phó Minh Tuyết: “Vừa bố cũng thăm bố con một chuyến.”
Ông thực sự bao nhiêu năm thăm đồng đội cũ .
Lần hai đứa nhỏ kết hôn, theo lý ông về một chuyến, rốt cuộc cũng .
“Bố, còn công việc của bố thì ạ?” Phó Minh Tuyết thực sự bất ngờ quyết định của bố chồng.
Tần phụ : “Bố thu xếp dãn việc một tuần cũng vấn đề gì.”
Tần mẫu vỗ tay tán thưởng: “ thấy đấy, khéo ông cứ nhắc mãi về ông thông gia, để hai đồng đội cũ gặp một cũng .”
“Chuyện vé tàu thì với Văn Hoắc một tiếng, bảo nó mua thêm mấy vé nữa.”
Tần phụ gật đầu, : “Nếu Văn Hoắc thời gian thì bên bố bảo mua cũng .”
Phó Minh Tuyết vội : “Vậy lát nữa con sẽ gọi điện báo cho một tiếng.”
Bữa trưa hôm đó ăn ở nhà họ Tần.
Hôm nay Tần Văn Trạch cũng nghỉ.
Tuy buổi sáng nhà, nhưng buổi trưa về ăn cơm.
Khi cả nhà đều sắp về quê của em dâu, vô cùng ngạc nhiên.
Chỉ tiếc là công việc của dứt .
Hơn nữa, cả nhà đều hết thì cũng ở trông nhà.
Dù con trai hiện đang học cấp ba, đang giai đoạn nước rút quan trọng, vẫn để mắt kèm cặp.
Buổi chiều Phó Minh Tuyết dẫn con về nhà, đồng thời đem chuyện bố chồng cũng cùng kể cho đẻ .
Lần thực sự Phó mẫu giật nảy .
Bà vô cùng kinh ngạc.
“Như thế con?” Bà cảm thấy chuyện dường như quá mức rình rang .
Quan trọng nhất là... nhiều về quê như , chỗ ở ?
Phó Minh Tuyết liền : “Mẹ, gì mà chứ, bố thì cứ để họ thôi ạ! Con với Tần Văn Hoắc , chắc sẽ mua đủ vé tàu thôi.”