Thấm thoắt đến ngày cả nhà rời Bắc Kinh.
Người đưa họ là Tần Văn Trạch và Tần Văn Thư.
Hai mỗi lái một chiếc xe chở cả nhà ga xe lửa.
Tần Văn Thư thậm chí còn cằn nhằn: “Anh Văn Hoắc, thế là trọn nghĩa khí đấy nhé. Mọi mà chẳng thèm báo với em một tiếng sớm hơn. Nếu báo sớm thì cho bố con em cùng ! Bọn em cũng rảnh rỗi lắm đấy!”
Con trai vốn ngày nào cũng kêu gào các chị nghỉ hè , sang nhà bác Tần Văn Hoắc chơi mấy ngày.
Kết quả là cả nhà Tần Văn Hoắc đều hết.
Anh ăn thế nào với con trai đây?
Tần Văn Hoắc chẳng thèm để ý đến .
Đoàn quá đông, nếu mang thêm cả bố con Tần Văn Thư nữa thì chẳng mệt c.h.ế.t ?
Phải là thằng con trai của Tần Văn Thư nghịch ngợm vô cùng, còn là một cái máy phát thanh.
Nói nhiều kinh khủng.
Chỉ riêng nó lải nhải thôi cũng đủ đau hết cả đầu.
lúc , tàu hỏa ga.
Cả nhà cùng lên tàu.
Mẹ Tần yên tâm nhất chính là đứa cháu đích tôn.
Bà kìm dặn dò Tần Văn Trạch thêm vài câu.
Mẹ Phó từ ngày lên Bắc Kinh đến giờ cũng coi như mấy năm tàu hỏa.
“Chuyến tàu hình như đổi ít so với .”
Mẹ Tần cũng mấy năm tàu hỏa, bà gật đầu: “ thế, trông mới hơn nhiều . Vẫn là điều kiện bây giờ hơn !”
Tần Văn Hoắc, bố Tần cùng Tần Hạo ở một toa khác.
Còn mấy bọn họ thì ở chung một toa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tuy nhiên, ban ngày Tần Hạo vẫn thích chơi cùng các em gái, thế nên ban ngày bé chạy sang toa bên .
Mấy đứa trẻ cảm thấy việc tàu hỏa vô cùng mới mẻ.
Đặc biệt là Phó Chân Bảo, đây là đầu tiên cô bé tàu hỏa nên phấn khích thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-876.html.]
“Mẹ ơi, tàu hỏa chạy nhanh quá!”
“Mẹ ơi, lớn lên con lái tàu hỏa, đúng, ơi, lớn lên con chế tạo tàu hỏa.”
Phó Minh Tuyết thấy khỏi bật : “Lần con còn bảo chế tạo máy bay cơ mà, bây giờ đổi thành chế tạo tàu hỏa ?”
Phó Chân Bảo lập tức : “Mẹ ơi, con thể chế tạo cả máy bay lẫn tàu hỏa cùng lúc mà.”
“Ừm, lý tưởng , chăm chỉ học tập nhé.” Phó Minh Tuyết kiểu thích dội gáo nước lạnh, đương nhiên sẽ dành trọn sự khích lệ cho cô con gái nhỏ của .
Phó Chân Bảo quả quyết thề thốt: “Mẹ ơi, con nhất định sẽ chăm chỉ học hành, con cũng sẽ nhảy lớp giống như trai.”
Mẹ Tần và Phó đứa trẻ tự nhiên vui mừng khôn xiết.
“Bé cưng nhà giỏi giang thật đấy.”
Ban ngày trẻ con hưng phấn, hơn nữa lúc ăn cơm còn ăn món mì gói thơm nức mũi, đứa nào đứa nấy đều vui sướng vô cùng.
Tần Văn Hoắc đương nhiên thể chỉ để ăn mỗi những thứ .
Đến tối, đặt sẵn cơm tàu hỏa.
Mẹ Phó tuy khi lên tàu chút xót tiền vì đồ ăn tàu đắt đỏ.
khi lên tàu thì bà chẳng hé răng than vãn lấy nửa lời.
Dù chỉ mỗi bà, còn cả nhà thông gia và lũ trẻ nữa.
Ban ngày bọn trẻ đùa nghịch thỏa thích, đến tối mấy đứa nhỏ ngủ say sưa.
Trải qua ba ngày hai đêm, cuối cùng tàu cũng tới ga.
Cả nhà lục tục xuống tàu.
Lúc bước khỏi ga xe lửa, họ vẫn thu hút sự chú ý của nhiều .
Bởi vì ngoài việc hai vợ chồng ngoại hình nổi bật , thứ bắt mắt nhất chính là mấy đứa nhỏ.
Bọn trẻ ăn mặc sạch sẽ, xinh xắn, khác biệt với những đứa trẻ ở thị trấn .
Mấy đứa nhỏ mấy năm nay cũng từng khỏi Bắc Kinh, đối với một nơi khác hẳn với thủ đô thế , chúng cũng tò mò vô cùng.
Mắt của chúng cứ đảo quanh ngó khắp nơi.
lúc , một giọng vang lên:
“Văn Hoắc, bên !”