Người đến lập tức Phó nhận .
“Kia chẳng là đồng chí Đường ?”
Lúc Đường Cường cũng bước tới mặt, vặn lời của Phó.
Anh : “Thím , ngờ qua ngần năm mà thím vẫn còn nhớ cháu, vẫn nhận cháu nữa.”
Mẹ Phó lập tức : “Đương nhiên là nhớ chứ, dù nữa chúng cũng cùng ở một thị trấn, thể quên cơ chứ! Hơn nữa cũng chẳng đổi chút nào! Vẫn trẻ trung y như ngày .”
Lời của bà khiến Đường Cường đỗi vui mừng.
“Thím cứ trêu cháu mãi, cháu thế là già hơn nhiều lắm , thím xem tóc bạc của cháu cũng mọc cả đây .”
“Đấy là do lo nghĩ nhiều việc, công tác vất vả đấy thôi!” Mẹ Phó cách ăn .
Lúc Tần Văn Hoắc chen một câu: “Mẹ, giờ còn là đồng chí công an năm xưa nữa , giờ là Trưởng đồn đấy ạ!”
Mẹ Phó vô cùng kinh ngạc - mới mấy năm ngắn ngủi mà thăng chức nhanh thế ?
Quan trọng nhất là bây giờ là Trưởng đồn Đường mà chẳng hề tỏ vẻ quan cách chút nào, hôm nay còn đặc biệt đích tới đón bọn họ.
“Đồng chí Đường giỏi quá!”
Đường Cường bảo: “Thím ơi, đều là do yêu cầu công việc thôi ạ.”
Sau đó chào hỏi bố Tần, Tần, chào hỏi Phó Minh Tuyết.
Khi thấy Phó Minh Tuyết, vô cùng bất ngờ.
Năm đó khi Phó Minh Tuyết rời , dường như rạng rỡ, xinh như bây giờ.
Quả nhiên ở thành phố lớn vẫn cách nuôi dưỡng con hơn.
“Đi thôi, chúng cứ lên xe tiếp.”
Anh chủ động bước tới xách hành lý.
Mẹ Phó đương nhiên để xách phần của , dù giờ cũng là cán bộ lãnh đạo .
Tần Văn Hoắc thì chẳng câu nệ chuyện .
Chiếc xe chạy tới là một chiếc xe van.
Vừa vặn đủ chỗ cho cả đoàn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-877.html.]
Sau khi xe lăn bánh, Đường Cường với Tần Văn Hoắc: “ đưa tới nhà khách nhé.”
Nếu nhà quá chật chội đủ chỗ ở, đón tất cả về nhà .
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Được, chúng cũng cần nghỉ ngơi hồi phục một chút.”
Chiếc xe nhanh chóng dừng một nhà khách.
“Nhà khách , tuy sánh bằng thành phố nhưng vô cùng sạch sẽ. Tầng ai ở, mấy phòng của đều liền kề .”
Mọi lượt xuống xe.
Bố Tần bế cô cháu gái nhỏ lên.
Bà chủ nhà khách là một phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, thấy Trưởng đồn Đường dẫn một đoàn đông đúc bước liền vội vã dậy đon đả: “Trưởng đồn Đường!”
“Bà chủ, đưa chìa khóa cho .”
“Dạ, ngay!” Bà chủ lập tức lấy chìa khóa của mấy căn phòng đó đưa cho Trưởng đồn Đường.
Đồng thời, bà cũng bước khỏi quầy thu ngân: “Để dẫn lên lầu nhé!”
Mấy ngày đích Trưởng đồn Đường tới đặt phòng, còn dặn dò bà dọn dẹp từng phòng thật sạch sẽ, chăn đệm mới tinh tươm, bà liền tới ở chắc chắn là nhân vật lớn ghê gớm.
Quả nhiên ngoài dự đoán.
Mấy qua thấy khí chất ngời ngời, vô cùng phong thái.
Vừa là phận tầm thường từ thành phố lớn tới.
Thế nhưng, bà thấy hai trông quen mắt thế nhỉ?
Bà từng gặp họ ở chăng?
Bụng thầm lẩm bẩm vài câu nhưng bà cũng chẳng dám lâu.
Sau khi lên tầng hai, bà mở cửa một trong các phòng: “Là phòng đây, mấy phòng bên cạnh cũng thế cả. Nếu nhu cầu gì, cứ xuống lầu tìm , luôn ở đó.”
Đường Cường gật đầu: “Được , bà chủ cứ xuống lầu ! Ở đây chúng tự lo .”
Bà chủ liền hiểu ý nên ở đây lâu.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bèn nhanh chóng xuống lầu.