Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 883

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết nghĩ mãi rốt cuộc nọ cái trò gì, dứt khoát thèm bận tâm thêm nữa.

 

Chỉ là điều khiến cô ngờ tới chính là, Tống Ngạn — kẻ mà cô ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ dám xuất hiện nữa — thế mà tìm đến tận nhà cô buổi chiều hôm .

 

Người mở cửa là Phó.

 

Khoảnh khắc Phó thấy Tống Ngạn đang sờ sờ ở cửa, cả khỏi giật nảy .

 

Sắc mặt bà lập tức khó coi đến cực điểm.

 

Theo bản năng, bà toan đóng sầm cửa .

 

Thế nhưng Tống Ngạn vội vã hét to lên: “Thím! Chờ một chút, cháu tìm Minh Tuyết chút chuyện.”

 

“Tống Ngạn, Minh Tuyết nhà chẳng gì để với cả, mau cút ngay , bằng chúng báo công an đấy.”

 

Bây giờ Phó Tống Ngạn chẳng khác nào thấy một bãi phân chó.

 

Bà thật sự tài nào hiểu nổi vì cái ngữ vẫn còn thể mặt dày mày dạn mò đến tận nhà tìm Minh Tuyết?

 

“Thím, cháu việc quan trọng cần với Minh Tuyết. Thím cho cháu gặp cô một chút .”

 

“Cút. Anh mà còn cút, cầm chổi đuổi đ.á.n.h bây giờ đấy.”

 

Mặt Phó đen như đ.í.t nồi, bà còn thực sự tính cầm chổi quét nhà đánh.

 

Tống Ngạn thấy bà tức giận như , liền vội vã hạ thấp giọng thật nhanh: “Thím, cháu tới thật sự ác ý , cháu đến để với Minh Tuyết rằng — cô đang gặp nguy hiểm.”

 

Mẹ Phó thấy câu , trong lòng bất giác run lên một nhịp.

 

Song ngoài mặt bà hề để lộ chút biểu cảm nào.

 

Bà khinh khỉnh : “Nguy hiểm? Có với con ả Bạch Tư Kỳ tính kế hại nó ?”

 

Tống Ngạn vội vàng thanh minh: “Thím , đương nhiên là , chúng cháu dù thế nào cũng thể hại Minh Tuyết thêm nào nữa, chúng cháu ngu xuẩn đến mức , thím cứ cho cháu trong chuyện với cô , cô sẽ hiểu thôi.”

 

Mẹ Phó đời nào chịu tin mấy câu ba hoa xảo biện mà cho bước qua bậc cửa.

 

Ngay khi bà còn đang định xua đuổi Tống Ngạn thì Phó Minh Tuyết xuất hiện.

 

Khoảnh khắc thấy Tống Ngạn, sắc mặt Phó Minh Tuyết cũng vô cùng khó coi.

 

Mà Tống Ngạn khi thấy bóng dáng Phó Minh Tuyết, đôi mắt bất giác sáng rực lên: “Minh Tuyết!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-883.html.]

 

Phó Minh Tuyết lạnh lùng chằm chằm , mặt chút biểu cảm: “Tống Ngạn, ở trong đồn công an vẫn thấy đủ ? Nếu thế ngại tống đó thêm một nữa , để xem kẻ bảo lãnh rảnh rỗi vớt thêm một nữa .”

 

Tống Ngạn thấy liền quýnh quáng : “Minh Tuyết, cô , cô đang gặp nguy hiểm đấy, bắt cóc cô, dạo ngoài cô chú ý an . Tốt nhất là mấy ngày tới đừng bước chân khỏi cửa, hoặc bảo Tần đoàn tới bảo vệ cô .”

 

Dứt lời, sâu mắt Phó Minh Tuyết một cái lập tức xoay rảo bước rời .

 

Mẹ Phó thấy xa, lúc mới cuống cuồng hỏi dồn:

 

“Minh Tuyết, cái thằng họ Tống câu ý gì thế?”

 

Vẻ mặt Phó Minh Tuyết vẫn bình thản như thường: “Mẹ, đừng cái tên họ Tống đó ăn hàm hồ, lời của tin chữ nào ? Huống hồ, nếu con thật sự gặp nguy hiểm, lòng giữa thanh thiên bạch nhật chạy đến đây báo tin cho con chắc?”

 

Mẹ Phó ngẫm cũng thấy chí lý.

 

Sắc mặt bà lập tức chuyển sang tức giận ngút trời.

 

“Cái thằng họ Tống với con họ Bạch mà cứ như âm hồn bất tán thế nhỉ? Lần mà còn dám mò đến đây, đ.á.n.h c.h.ế.t .”

 

Phó Minh Tuyết thấy , khóe miệng khỏi giật giật.

 

“Mẹ ơi, đ.á.n.h c.h.ế.t thì đáng chút nào , cái phúc phận lớn đến mức đ.á.n.h c.h.ế.t cơ chứ.”

 

Mẹ Phó ngơ ngác con gái.

 

Bà thì bản lĩnh gì mà đ.á.n.h c.h.ế.t một mạng ?

 

Chẳng qua là buột miệng thế cho bõ tức thôi mà?

 

Liếc xéo con gái rượu một cái xong, bà liền dùng sức đóng sầm cánh cổng lớn .

 

Đến khi trở sân, bà vặn thấy ba đứa trẻ đang từ trong nhà bước , thế là bà liền dặn dò: “Ba em các cháu dạo gần đây tùy tiện chạy ngoài chơi đấy, càng tùy tiện bắt chuyện với lạ, ai cho kẹo cũng tuyệt đối nhận, ?”

 

Phó Minh Tuyết cảnh mà cạn lời.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ý thức cảnh giác của cô đúng là đáng khen ngợi.

 

Ba đứa nhỏ thì phần ngơ ngác.

 

Tần Hạo lớn tuổi nhất liền lên tiếng hỏi : “Bà ngoại ơi, ạ?”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...