Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 888

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Phó xong thì càng thêm lo lắng.

 

Ban đầu bà cứ ngỡ là Tống Ngạn chuyện giật gân cốt để kiếm chút ân nghĩa.

 

Không ngờ chuyện thể là thật.

 

Tuy nhiên lúc chen ngang nhiều lời.

 

Phó Minh Tuyết gật đầu với cảnh sát: “Vâng, hiểu , phiền các đồng chí quá.”

 

Viên cảnh sát lập tức đáp: “Đây là trách nhiệm của chúng . Nếu phía cô phát hiện thêm tình hình gì khác, xin hãy kịp thời liên hệ với đồn công an chúng .”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, chắc chắn ạ.”

 

thì việc cứ tìm cảnh sát.

 

Huống chi kiếp cô vô cùng quý trọng mạng sống của .

 

“Vậy chúng xin phép về , chào cô!”

 

Hai viên cảnh sát chào tạm biệt Phó Minh Tuyết rời .

 

Mẹ Phó tiễn tận cổng, đó đóng chặt cửa lớn .

 

liền hỏi dồn con gái: “Sao thật sự hại con thế ? Rốt cuộc là chuyện gì hả con?”

 

“Mẹ, đừng lo, chắc cảnh sát cũng dám khẳng định . Mấy chuyện khác giờ con cũng khó giải thích rõ với , tóm cứ yên tâm là con sẽ .”

 

“Thật sự chứ?” Mẹ Phó vẫn giấu nổi vẻ bất an.

 

Tuy đơn vị của con gái trả lương cao, nhưng nếu thực sự khiến con gái bà gặp nguy hiểm thì bà thà để con gái nghỉ phách công việc còn hơn.

 

Làm , ai chẳng mong con bình an vui vẻ.

 

Phó Minh Tuyết dáng vẻ căng thẳng lo âu của , khỏi bật .

 

Cô vươn tay ôm lấy hai vai bà: “Mẹ, thật sự mà. Hay là lát nữa Tần Văn Hoắc về cứ hỏi xem. Anh còn lo cho con hơn ai hết chứ!”

 

Mắt Phó chợt sáng lên.

 

Phải , nãy bà nghĩ chuyện nhỉ?

 

Con rể là lo lắng cho con gái bà nhất, nếu để nó hại vợ , chẳng nó sẽ càng để tâm hơn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-888.html.]

 

“Được , con phòng đây, cứ việc của , đừng nghĩ ngợi nhiều.”

 

Phó Minh Tuyết buông vai sải bước về phòng.

 

Mẹ Phó dáng vẻ vô tâm vô phế của con gái, cũng hết sức cạn lời.

 

Người là cảnh sát đến nước , cái con bé chẳng lo cho bản một chút nào thế ?

 

Bữa tối Tần Văn Hoắc về ăn, về khá muộn. Khi thấy vợ vẫn còn ở gian nhà chính, khỏi ngạc nhiên.

 

“Mẹ, muộn thế vẫn ngủ ạ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Anh chiếc đồng hồ lớn tường, phát hiện chín giờ rưỡi .

 

Bình thường giờ , vợ đều ngủ từ sớm.

 

“Mẹ tìm con chút chuyện hỏi.” Mẹ Phó .

 

Tần Văn Hoắc lập tức căng thẳng. Dù đêm hôm khuya khoắt vợ còn chờ thế , chắc chắn là chuyện vô cùng hệ trọng.

 

“Mẹ, chuyện gì ạ?”

 

Nói kéo ghế xuống đối diện.

 

Mẹ Phó liền kể bộ chuyện xảy ban ngày.

 

Tần Văn Hoắc lắng , trong lòng cuộn sóng.

 

gương mặt để lộ nửa phần d.a.o động.

 

Sau khi xong, trấn an: “Mẹ, chuyện cần căng thẳng ạ. Đợt Minh Tuyết đều ở nhà, cho dù kẻ hại cô thì cũng chẳng thể xông thẳng nhà . Huống hồ cảnh sát cũng là sẽ tăng cường tuần tra mà? Thế nên càng lo lắng ạ.”

 

“Dạo gần đây trị an khu siết chặt, tỷ lệ phạm tội giảm nhiều, bận tâm .”

 

Sau đó nhanh chóng bồi thêm một câu: “Đương nhiên chuyện con cũng sẽ cho điều tra, cho nên bây giờ cứ an tâm ngủ ạ, việc cứ để con lo.”

 

Sự điềm tĩnh của con rể khiến nỗi lòng thấp thỏm bất an của Phó lúc rốt cuộc cũng bình phần nào.

 

“Được , thế ngủ đây. Mà , con ăn cơm ? Hay để nấu chút gì cho con ăn nhé?”

 

Tần Văn Hoắc vội cản: “Mẹ, thôi cần ạ, con đói. Mẹ mau ngủ ạ!”

 

 

Loading...