Rốt cuộc, Phó Minh Tuyết vẫn dậy.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ngay khi cô bước xuống giường định rửa mặt, Tần Văn Hoắc vẫn rời đột nhiên buông một câu:
“Vợ , thể chất của em vẫn còn kém quá, là từ ngày mai em cùng tập thể d.ụ.c với bọn Chân Chân ?”
Phó Minh Tuyết thấy lời liền bằng ánh mắt thể tin nổi. Tên là ác quỷ đấy ?
Hơn nữa, biểu hiện sáng nay của cô chẳng đều do của ?
Huống chi thể chất của cô mà bảo là ? Rõ ràng hơn đại đa khác nhiều, dẫu cô cũng là phụ nữ bàn tay vàng hỗ trợ đấy nhé.
Cô liền tặng thẳng cho một cái lườm sắc lẹm: “Mau lăn cho nước nó trong.”
Tần Văn Hoắc bật .
“Anh cũng là cho em thôi...”
“Dừng , em cần, hơn nữa rốt cuộc là cho em là cho hả? Còn nữa, đừng với em ba chữ đó, em phản ứng bài xích đấy.”
Kiếp Phó Minh Tuyết ghét nhất là thấy ba chữ “ cho con” “ cho em”.
Bởi vì kiếp cô nó quá nhiều .
Cô lườm thêm một cái nữa.
“Anh mau ngoài , em quần áo.”
Tần Văn Hoắc:...?
Còn cần ngoài nữa ? Chỗ nào cô mà từng thấy qua chứ?
Thế nhưng hôm nay tiếp tục một chồng lời vợ, vì thế tự giác gật đầu.
“Được!”
Có điều khi đến cửa, vẫn ngoái đầu bồi thêm một câu: “Tập thể d.ụ.c rèn luyện sẽ giúp em chạy nhanh hơn lúc gặp nguy hiểm đấy.”
Dù là chạm trán kẻ thì ít cũng thể chống cự thêm vài phút.
Phó Minh Tuyết phẩy tay, hiệu bảo biến nhanh cho rảnh mắt.
Thể lực và chỉ võ lực hiện tại của cô lúc , đừng là chạy marathon, chứ chạy thắng phần lớn bình thường thì tuyệt đối thành vấn đề.
Ở nhà cần mặc quần dài gò bó, cô liền thẳng một chiếc váy liền .
Đứng gương soi ngắm nghía, tự thưởng thức nhan sắc xinh của chính .
Biết , tuổi của cô chính là độ tuổi yêu thích cái nhất.
Quả nhiên, trẻ trung vẫn là tuyệt nhất.
Bước đến ngoài sân thì ba em cũng vặn kết thúc bài rèn luyện của ngày hôm nay.
Bọn trẻ rảo bước chạy ùa tới mặt Phó Minh Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-890.html.]
Đồng thanh reo lên: “Mẹ ơi!”
Phó Minh Tuyết thấy ba gương mặt thiên thần nhỏ nhà , tâm trạng lập tức rạng rỡ hẳn lên.
“Ngoan lắm!”
“Mẹ ơi, hôm nay quá mất!” Đôi mắt Tần Khả Khả lấp lánh chiếc váy liền mà đang mặc.
Cô bé thích mê tơi.
Quả thực là con bé hiếm khi thấy mặc váy.
Phó Chân Bảo cũng nhanh nhảu góp lời: “Mẹ giống như tiên nữ ạ.”
Tần Hạo gật đầu đồng tình với hai cô em gái.
Cậu bé đưa lời đ.á.n.h giá vô cùng chắc nịch bằng hai chữ: “Rất !”
Được ba đứa trẻ khen nức nở như khiến Phó Minh Tuyết sướng rơn cả .
Lúc Tần Văn Hoắc cũng bước tới, bộ váy xinh mà vợ đang mặc hôm nay, trong mắt ngập tràn sự kinh diễm.
“Đẹp lắm!”
Nụ mặt Phó Minh Tuyết càng thêm rạng rỡ.
“Được , để rửa mặt .”
Sau khi rửa mặt xong xuôi, cả nhà cùng quây quần bên ăn bữa sáng.
Hôm nay Tần Văn Hoắc lên đơn vị bộ đội, cho nên ăn sáng xong là liền rời ngay.
Mẹ Phó chuẩn chợ mua thức ăn.
Phó Minh Tuyết chợt nhớ đồ tích trữ khen thưởng trong gian của vẫn còn khá nhiều, liền với : “Mẹ, hôm nay để con chợ cho!”
Mẹ Phó vẫn còn nhớ như in chuyện xảy ngày hôm qua đấy nhé!
Làm bà dám để cô bước chân khỏi cửa.
Bà lập tức gạt phắt : “Không cần, tự , con cứ ở yên trong nhà công việc của con .”
Không cho cô cơ hội lên tiếng phân bua, bà liền dắt chiếc xe ba gác đạp thẳng khỏi cổng.
Phó Minh Tuyết:...?
Thôi , đành đợi tìm cơ hội khác để lấy đồ .
Phía bên , Tần Văn Hoắc tới đơn vị ngay mà ghé qua đồn công an Nam Môn một chuyến.
Anh tìm đến Đội trưởng Liễu, phụ trách vụ việc .
Viên Đội trưởng Liễu đương nhiên là Tần Văn Hoắc.
Vừa thấy tới, liền vội vàng bước lên đón tiếp: “Đoàn trưởng Tần, đến vì chuyện của Tống Ngạn ?”