Mẹ Phó vẫn nhịn lẩm bẩm một câu: Nhà điện thoại đấy, thế mà cũng chẳng gọi về một tiếng.
Tai Tần Văn Hoắc thính lắm, đương nhiên là thấy hết.
Anh bênh vợ : “Mẹ, khi Minh Tuyết bận quá nên quên mất đấy ạ.”
Mẹ Phó:?
“Mẹ về phòng ngủ đây, con cũng ngủ sớm .”
Nói xong bà liền trở về phòng.
Tần Văn Hoắc vợ phòng xong, cũng về phòng của .
Vốn dĩ còn định tìm vợ, dù trời cũng khuya, thật sự yên lòng chút nào.
ngay đó liền gạt bỏ ý nghĩ tìm .
Dù vợ cũng lái xe .
Mà chẳng cô Viện Nghiên cứu Khoa học nơi nào khác.
Hay là trường học.
Nghĩ thì chắc trường học.
May mà nửa tiếng , Phó Minh Tuyết về.
Cô thấy Tần Văn Hoắc ngay cả quần áo cũng cởi mà tựa đầu giường, lấy lạ: “Sao vẫn ngủ? Chẳng lẽ đang đợi em ?”
Tần Văn Hoắc lập tức dậy tới bên cạnh cô.
“Anh cũng mới về thôi.”
Phó Minh Tuyết trêu một câu: “Xem là em tự đa tình .”
Tần Văn Hoắc:?
Anh vội vàng thanh minh: “Không , ...”
Phó Minh Tuyết để hết câu.
“Em đùa đấy, em tắm đây, ngủ !”
Nói xong liền tìm đồ ngủ ngoài tắm rửa.
Tần Văn Hoắc đương nhiên thể nào cứ thế ngủ .
Anh đợi vợ phòng.
Mười mấy phút , Phó Minh Tuyết trở về phòng.
Tần Văn Hoắc thấy cô theo thói quen bước về phía bàn việc, liền : “Vợ, em ngủ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-893.html.]
“Em đợi thêm lát nữa, bên chỗ Xưởng trưởng Trương một bản thiết kế em sửa mới , ngày mai giao cho họ .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc vợ , liền ngay cô .
“Vợ, em đến chỗ Xưởng trưởng Trương ?”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng.”
Ngay đó nhớ điều gì: “Hôm nay giúp họ kiểm tra động cơ bận quá nên em quên khuấy mất, lo lắng đến mức ngủ ?”
Tần Văn Hoắc cũng giấu giếm, gật đầu: “Lúc về ngủ, nhưng lúc chắc ngủ .”
Phó Minh Tuyết:?
Thế nên, mới về chứ!
Cô thông minh vạch trần .
“Lần em sẽ dặn với một tiếng, nếu điều kiện thì sẽ gọi điện thoại về.”
Dù ở văn phòng thì chắc điện thoại.
Cô lấy bản vẽ mang về cẩn thận sửa đổi .
Thoáng cái một tiếng rưỡi trôi qua.
Đến khi cô xong, chuẩn ngủ thì mới phát hiện Tần Văn Hoắc cũng đang đợi .
Cô khỏi liếc một cái trách yêu: “Chẳng bảo ngủ sớm ? Anh ngủ đợi em gì?”
“Dù ngủ sớm cũng chẳng ngủ .” Vợ lúc việc là nhất, thể chớp mắt đến tận trời sáng.
Anh vén chiếc chăn mỏng lên: “Vợ, mau ngủ thôi.”
Phó Minh Tuyết xuống, liền cảm nhận nóng trong căn phòng.
Lúc nhắm mắt , trong đầu cô lóe lên một suy nghĩ: Phải lắp cái điều hòa thôi!
Tần Văn Hoắc lắng tiếng thở đều đều khe khẽ, khóe môi trong bóng tối khỏi cong lên.
Anh thật lòng bội phục bản lĩnh ngủ say trong chớp mắt của vợ .
Hơn nữa, nào cô cũng ngủ một mạch tới sáng, căn bản bao giờ mất ngủ.
vợ ngủ ít cũng là sự thật, dù tối nào cũng việc muộn như thế.
Xem là vất vả quá !
Hôm , một giấc ngủ ngon, Phó Minh Tuyết tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái.
Lúc cô rời giường bước ngoài, bài tập rèn luyện hôm nay của ba đứa nhỏ vẫn kết thúc.