Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 894

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết cũng phiền chúng.

 

khi rửa mặt đ.á.n.h răng xong, cô một bên quan sát.

 

Chẳng mấy chốc, lượng rèn luyện của ba đứa trẻ đạt chuẩn.

 

Chúng mồ hôi nhễ nhại chạy đến mặt Phó Minh Tuyết.

 

“Mẹ ơi, buổi sáng lành ạ!”

 

Phó Minh Tuyết híp mắt đáp : “Chào buổi sáng các bảo bối!”

 

, hôm nay các con tập muộn thế? Bố tăng thời gian rèn luyện của các con ?”

 

Ba em lập tức tranh : “Mẹ ơi, tăng thời gian ạ.”

 

thế, là do bố dậy muộn đấy ạ.”

 

“Tụi con dậy từ sớm mà bố vẫn còn ngủ nướng, bố còn ngủ nướng giỏi hơn cả Chân Chân nữa!”

 

Bình thường đều là hai mươi phút tấn, hai mươi phút chạy bộ.

 

Cho nên hôm nay muộn mất tròn mười lăm phút.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Tần Văn Hoắc ngủ nướng ?

 

Thế cô ngủ là gì?

 

Không đúng, trọng điểm là một ý thức thời gian như Tần Văn Hoắc mà muộn những mười lăm phút?

 

Tối hôm hành lâu như thế mà vẫn dậy sớm như thường đấy thôi?

 

Tối qua rõ ràng chẳng gì cả, thế mà dậy muộn?

 

Vậy nửa đêm hôm qua nhân lúc cô ngủ, cái gì ?

 

lúc , Tần Văn Hoắc bước tới.

 

Phó Minh Tuyết buột miệng hỏi ngay một câu: “Anh ốm ?”

 

Tần Văn Hoắc cô hỏi , ngẩn mất một giây lắc đầu: “Không .”

 

Phó Minh Tuyết nghĩ cũng đúng, với thể trạng vạm vỡ như Tần Văn Hoắc, thường chỉ chuyện thương chứ ốm đau thì quả thực hiếm thấy vô cùng.

 

“À, ốm là , mấy đứa nhỏ bảo sáng nay dậy muộn đấy!”

 

Tần Văn Hoắc:?

 

Chẳng lẽ lúc sáng thức dậy, cả cô tay chân quắp chặt lấy ?

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-894.html.]

 

Khiến nỡ dùng sức gỡ cô vì sợ đ.á.n.h thức cô.

 

“Không gì, chỉ là thỉnh thoảng để bọn trẻ hiểu về khái niệm thời gian, cho chúng cảm giác chờ đợi một đúng giờ là như thế nào.”

 

Mấy lời đường hoàng đĩnh đạc .

 

cũng hiệu quả, bởi vì Phó Minh Tuyết tin sái cổ.

 

Ba em cũng tin luôn.

 

Hóa bố đang dạy cho chúng đạo lý !

 

“Bố ơi, con nhất định sẽ một Chân Chân ngoan ngoãn đúng giờ ạ.”

 

Tần Hạo cũng nghiêm túc : “Bố ơi, con sẽ luôn ý thức về thời gian.”

 

Tần Khả Khả cũng nhanh nhảu bồi thêm một câu: “Bố ơi, đợi khác bực bội lắm, con sẽ bắt ai đợi ạ.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Tần Văn Hoắc thì vô cùng hài lòng.

 

“Được, mong là các con . Thôi , rửa tay quần áo hết , lát nữa ăn sáng.”

 

Ba em chạy đến vòi nước cạnh bồn rửa tay.

 

Rồi chạy về phòng quần áo.

 

Khả năng tự lập từ nhỏ của ba đứa trẻ .

 

Kể cả Phó Chân Bảo, con bé cũng tự mặc và cởi quần áo .

 

Tần Văn Hoắc rời , sang vợ .

 

“Hôm nay vợ cũng đến chỗ Xưởng trưởng Trương ?”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng.”

 

Tần Văn Hoắc hỏi: “Thế hôm nay em cũng về muộn ?”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu nữa: “Có, chắc cũng tầm như tối qua! Anh cần đợi em . Em lái xe , xong việc sẽ tự về.”

 

“Hay là đưa em , tối đến đón em về nhé?”

 

Hôm qua khi Tần Văn Hoắc chuyện với Đội trưởng Liễu ở đồn công an, thật sự chút yên tâm khi để vợ về nhà lúc nửa đêm.

 

Vạn nhất xảy chuyện gì thì xong.

 

Phó Minh Tuyết đưa đón liền vội lắc đầu: “Thật sự cần , em tự lái xe là . Em cũng xe, an lắm. Huống hồ xe về về thật sự chẳng tiện chút nào, lỡ em còn nơi khác thì ? Thôi , cứ .”

 

 

Loading...