Ba em nhanh xong quần áo bước .
Vừa đúng lúc Phó bưng bữa sáng lên bàn.
“Các cháu mau ăn , ăn xong còn học thuộc lòng với bài tập.”
Nghỉ hè cũng để rảnh rỗi.
Người bảo buổi sáng là thời gian quý báu nhất, trí nhớ cũng nhất, bà đốc thúc ba đứa trẻ học hành.
Dù thi đỗ đại học mới là chuyện quan trọng nhất.
Giống như con gái bà , cơ quan , lương bổng cao hơn công nhân bình thường nhiều, hơn nữa nếu ưu tú thì còn đơn vị trọng dụng.
Đương nhiên, nếu học hành thật sự giỏi thì công nhân cũng chẳng mất mặt gì, đây bà công nhân chẳng vẫn sống đấy thôi?
Chủ yếu là bây giờ công nhân cũng chẳng cửa, công việc quả thực quá đắt giá.
Trong lòng Phó, bày sạp buôn bán dẫu kiếm nhiều tiền hơn nữa thì cũng chẳng chắc chắn bằng ở nhà máy.
Cho nên, bà chẳng lấy nửa phần hứng thú với chuyện buôn bán kinh doanh.
Cả nhà cùng ăn bữa sáng.
Phó Minh Tuyết thấy cô con gái nhỏ cứ chằm chằm .
“Chân Chân thế? Mặt dính gì con?”
Cô bất giác đưa tay sờ lên mặt .
Không thấy dính thứ gì cả.
Phó Chân Bảo lắc đầu: “Mặt dính gì ạ.”
Phó Minh Tuyết hỏi: “Thế con ăn cơm mà cứ mãi thế?”
Phó Chân Bảo dùng giọng điệu cảm thán như lớn cất lời: “Mẹ ơi, là vì con cảm thấy giây phút con hạnh phúc quá chừng luôn!”
Mọi đang ăn cơm khỏi đồng loạt dừng đũa, cùng về phía nhóc tì nhỏ nhất nhà.
?
“Mẹ ơi, con thích cả nhà cùng ăn sáng thế . Thế thật sự hạnh phúc lắm luôn! Chân Chân ước gì mỗi buổi sáng cả nhà đều ăn cơm cùng , bố, , bà ngoại và cả chúng con nữa.”
Phó Minh Tuyết:?
Con bé nhà cô đúng là lém lỉnh, tinh quái thật đấy.
cô quả thực dành quá ít thời gian bên con cái.
Vốn tưởng đợt nghỉ phép thể ở bên con, nhưng phần lớn thời gian ở nhà cô vẫn trong phòng việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-895.html.]
Ánh mắt cô dâng lên vài phần dịu dàng: “Sẽ mà, lúc nào bận việc đều sẽ về nhà, như thế thì sáng nào chúng cũng thể ăn cơm cùng .”
Còn ăn cùng buổi tối thì e là .
Dù đa phần thời gian cô đều tăng ca.
Ba đứa trẻ thì vui mừng khôn xiết.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mẹ Phó thấy thế, vội vàng với ba đứa nhỏ: “Thôi , đừng chuyện nữa, mau ăn cơm . Ăn xong ai việc nấy, ai học việc nấy, đứa nào cũng nhiệm vụ cả đấy!”
Phó Chân Bảo là một em bé thích tò mò.
“Bà ngoại ơi, chúng cháu đều nhiệm vụ, thế nhiệm vụ của bà ngoại là gì ạ?”
Mẹ Phó:?
Bà nghiêm nét mặt : “Nhiệm vụ của bà ngoại là giám sát các cháu.”
Phó Chân Bảo:?
Tần Hạo:?
Tần Khả Khả:?
.
Bữa sáng kết thúc trong bầu khí vui tươi rộn rã.
Lúc Tần Văn Hoắc chuẩn , hỏi Phó Minh Tuyết nữa.
“Vợ , thật sự cần đưa ?”
Phó Minh Tuyết kiên quyết lắc đầu: “Thật sự cần , mau đến bộ đội ! Ngày nào cũng đến muộn thế đấy?”
Còn buổi tập huấn sáng thì ?
“Thời gian cần quá sớm, sẽ sớm hơn.”
Phó Minh Tuyết hiểu rõ tình hình trong quân đội nên cũng hỏi thêm.
Tần Văn Hoắc , Phó Minh Tuyết về phòng cầm lấy bản vẽ chuẩn ngoài.
Lúc , cô nhớ chuyện hôm qua gọi điện thoại về.
Liền dặn dò : “Mẹ ơi, tối nay con việc , sẽ về muộn lắm đấy, lo cho con , cũng đừng thức nửa đêm chờ con nữa nhé.”
Mẹ Phó:?
Câu mở đầu còn , chứ câu đằng thì c.h.ế.t ai ?