Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 896

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:58:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết lái xe tới Nhà máy Ô tô.

 

Khi cô đưa bản vẽ sửa xong cho Xưởng trưởng Trương, ông mừng rỡ thôi.

 

“Vậy qua phân xưởng bên nhé.”

 

Nói xong, cô liền bước khỏi văn phòng của Xưởng trưởng Trương.

 

Suốt mấy ngày liền, hầu như cô đều ở bên Nhà máy Ô tô.

 

Hơn nữa đêm nào cũng việc tới tận khuya.

 

Đến ngày cuối cùng, Phó Minh Tuyết về nhà sớm hơn thường lệ nửa tiếng.

 

thì công việc cô giúp đỡ bên cũng hòm hòm .

 

Bắt đầu từ ngày mai, kỳ nghỉ của cô chính thức kết thúc, Viện Nghiên cứu Khoa học.

 

Mười giờ đêm đối với thành phố thực sự tính là quá muộn, vẫn một bày sạp bán hàng rong.

 

Huống chi bây giờ hai bên đường đều đèn đường, ngay cả trong ngõ hẻm cũng lắp đèn chiếu sáng !

 

Tuy nhiên, những đoạn đường khá náo nhiệt, xe cộ và bộ qua đông.

 

cũng những đoạn vắng vẻ hơn, và xe đều thưa thớt vô cùng.

 

Trên đoạn đường từ Nhà máy Ô tô một đoạn ngắn, một quãng đường vắng vẻ.

 

Đặc biệt là đêm muộn thế .

 

Gan của Phó Minh Tuyết vốn lớn, đối với cảnh đường lớn chỉ một xe cô chạy, cô chẳng hề sợ hãi chút nào.

 

thì cô còn từng ngủ qua đêm trong rừng sâu cơ mà!

 

Con đường lớn thênh thang chẳng lẽ còn tĩnh mịch đáng sợ hơn cả chốn rừng sâu?

 

lúc Phó Minh Tuyết lái xe tới một ngã tư, cô bỗng thấy một chiếc xe từ chui , cứ thế lao thẳng về phía cô.

 

Đồng t.ử của Phó Minh Tuyết co rút dữ dội.

 

Phản xạ cực nhanh, cô bẻ ngoặt tay lái sang bên .

 

, cô vẫn tông thẳng ụ đá bên đường.

 

May mà tốc độ xe nhanh, nếu thì cả chiếc xe lật nhào .

 

dẫu , lực va chạm của cú tông vẫn hề nhỏ.

 

Cả đầu cô đập mạnh vô lăng, khỏi choáng váng một thoáng.

 

Thế nhưng, cô nhanh chóng lấy tỉnh táo.

 

Bởi vì cô thấy kẻ đ.â.m lúc nãy.

 

Bởi vì cô thấy từ chiếc xe đ.â.m bốn gã đàn ông bước xuống, đang lao nhanh về phía cô.

 

Hơn nữa chỉ , chiếc xe khác ở bên tay cũng dừng mở tung cửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-896.html.]

Từ xe bốn, năm gã đàn ông vạm vỡ lao xuống.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Hỏng , đám nhắm cô.

 

Hơn nữa, vóc dáng mấy kẻ , ít nhất đều là dân luyện võ nghề.

 

Mắt thấy bọn chúng sắp vây kín lấy xe của .

 

Phó Minh Tuyết nhanh chóng khởi động xe, nhưng xe c.h.ế.t máy nổ .

 

do dự nữa, lập tức kéo chốt cửa nhanh chóng nhảy xuống xe.

 

hề ý định yên tại chỗ chờ bọn chúng tới bắt.

 

thì một cô vận dụng sức lực thể hạ mười gã đàn ông bình thường.

 

đối phó với bảy, tám gã vạm vỡ võ nghệ còn mang theo d.a.o găm thế , cô nắm chắc mười phần thể bảo tính mạng mà rút lui.

 

Cô co giò cắm đầu chạy thục mạng về hướng khác.

 

Mấy gã đàn ông thấy cô chạy, kẻ lập tức hô lên một tiếng: “Đuổi theo.”

 

Tất cả đều đuổi theo hướng chạy của Phó Minh Tuyết.

 

Vốn dĩ cách xa, cộng thêm việc từng tên chân dài chạy nhanh, chẳng mấy chốc bọn chúng đuổi kịp Phó Minh Tuyết.

 

Bọn chúng nhanh chóng vây chặt lấy Phó Minh Tuyết.

 

Hai tên trong đó thậm chí còn rút cả vũ khí nóng .

 

Họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng cô.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Cô là nhân vật tai to mặt lớn gì ? Cần phái nhiều tới bắt cô thế ?

 

Trận thế hoành tráng thế cũng để cô đụng .

 

Thế nhưng, bọn chúng còn đê tiện hơn.

 

Bởi vì một tên trong đó còn hất bột t.h.u.ố.c về phía cô.

 

Phó Minh Tuyết nín thở dù nhanh, nhưng vẫn hít một ít.

 

Trong lòng cô mắng cả vạn câu kiếp, bọn chẳng chút đạo lý nào cả.

 

Nhiều mang d.a.o mang s.ú.n.g thì thôi , đằng còn rải cả “bột”.

 

hề chần chừ, lập tức rút d.a.o đ.â.m một nhát đùi , dùng cơn đau nhức nhối để duy trì sự tỉnh táo.

 

Sau đó, cô định liều mạng một mất một còn với bọn chúng.

 

nữa, ai mà khi thúc thủ chịu trói thì sẽ áp giải tới nơi nào.

 

(Hết chương)

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

 

Loading...