Tần Văn Hoắc với đôi mắt đỏ ngầu bước phòng bệnh.
Đợi bác sĩ và y tá bận rộn xong xuôi, mới bước tới gần.
Anh xuống bên mép giường bệnh.
“Vợ...” Giọng khàn đặc chứa chan nỗi xót xa vô hạn.
Nếu như đón cô sớm hơn một chút thì chẳng xảy cơ sự .
Ngàn sai vạn sai đều là của — rõ ràng kẻ đang nhắm cô, đáng lẽ mỗi ngày đều bảo vệ cô thật chu , thế mà cuối cùng .
Chính điều đó mới khiến bọn chúng cơ hội tay.
Nếu tóm gọn đám từ sớm thì vợ đến mức chịu thương tích nặng nề thế mà ở đây?
Phó Minh Tuyết lúc chút tri giác nào với thế giới bên ngoài.
Cô những suy nghĩ dằn vặt trong lòng Tần Văn Hoắc.
Còn Phó ở nhà thì chẳng thể chợp mắt, bà căn bản tài nào ngủ nổi.
Cả cứ bồn chồn, bất an yên.
Thực sự nổi nữa, bà dứt khoát dậy gian nhà chính xuống ghế.
“Chuyện là thế nào nhỉ? Đã hai giờ sáng , cả hai đứa vẫn về? Cho dù Minh Tuyết tăng ca thì Văn Hoắc cũng về chứ?”
Chẳng lẽ Minh Tuyết thực sự xảy chuyện gì?
Khổ nỗi bà cũng chẳng con gái việc ở .
Bà tìm từ .
Hơn nữa, trong nhà còn ba đứa trẻ con, bà thể mạo bỏ , vạn nhất mấy đứa nhỏ ở nhà xảy chuyện gì — thì bà c.h.ế.t một trăm cũng đền hết tội.
Mẹ Phó cứ thế chịu đựng nỗi dày vò...
Một tiếng , Phó Minh Tuyết chuẩn giờ tỉnh .
Cô mở mắt, Tần Văn Hoắc lập tức nhận .
Anh mừng rỡ gấp gáp kêu lên: “Vợ, em tỉnh !”
Lúc t.h.u.ố.c tê của Phó Minh Tuyết vẫn tan hết nên vết thương quá đau đớn.
Thấy Tần Văn Hoắc ở đây cô cũng hề ngạc nhiên.
Thế nhưng, điều cô quan tâm hơn là một khác.
Giọng yếu ớt, khô khốc chói tai như tiếng cào móng tay lên tường.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“— Đồng chí cảnh sát thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-901.html.]
“Ca phẫu thuật của vẫn kết thúc, bác sĩ vẫn đang cấp cứu, lúc tin tức gì thì ắt hẳn là tin . , em yên tâm , bác sĩ Tạ đang trực tiếp mổ cho .”
Phó Minh Tuyết thấy là bác sĩ Tạ mổ thì yên tâm hơn nhiều.
Dẫu , em dâu của cô ở phương diện y học thực sự vô cùng lợi hại.
“Vợ, gọi bác sĩ qua kiểm tra cho em.”
Tần Văn Hoắc xong liền chạy vội ngoài hô hoán: “Bác sĩ, bác sĩ mau qua xem giúp với...”
Phó Minh Tuyết:...?
Không là gọi bác sĩ thôi ?
Nghe cái giọng điệu của — khéo bác sĩ tưởng cô sắp đời nhà ma chừng.
Chẳng mấy chốc, mấy bác sĩ và y tá hớt hải lao .
Khi bác sĩ thấy cô vẫn đang tỉnh táo — Phó Minh Tuyết cảm thấy chi bằng ngất cho đỡ ngượng.
“Bác sĩ, vợ tỉnh , bác sĩ mau kiểm tra cho cô với.”
Lời của Tần Văn Hoắc khiến vị bác sĩ liếc một cái.
Tuy nhiên, ngay đó bác sĩ cũng hiểu sự căng thẳng của — đôi vợ chồng trẻ khéo vẫn còn đang trong thời kỳ trăng mật cũng nên!
Dù trông họ thực sự còn trẻ.
Vừa kiểm tra, bác sĩ hỏi vài câu về tình trạng cơ thể.
Sau đó, bác sĩ dặn Phó Minh Tuyết nghỉ ngơi cho thật .
Đồng thời cũng nhắc nhở nhà nam chú ý sát đến tình trạng của bệnh nhân.
Nếu dấu hiệu phát sốt thì nhất định báo ngay cho y tá, ngoài để ý bình truyền dịch, để m.á.u chảy ngược.
Tần Văn Hoắc nghiêm túc ghi nhớ từng lời.
Dưới tác dụng của thuốc, Phó Minh Tuyết nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Tần Văn Hoắc cứ thế túc trực bên cạnh...
Anh dám rời nửa bước, và cũng chẳng rời .
Ca phẫu thuật của bác sĩ Tạ cũng kết thúc lúc ba giờ sáng.
Người cảnh sát trúng khá nhiều đạn, một vết còn sát tim.
Chỉ cần lệch một chút xíu — hoặc bệnh viện kịp gọi cô tới thì thực sự cứu nổi nữa .
Bước khỏi phòng cấp cứu, những việc còn cô bàn giao cho các bác sĩ khác.
Sau đó, cô cũng nghỉ ngơi mà thẳng tới phòng bệnh của Phó Minh Tuyết.