Mẹ Phó bước tới bên giường bệnh , đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai lòa xòa trán con gái .
“Minh Tuyết, con nhất định bình phục đấy.”
Bà thể nhắm mắt xuôi tay , nhưng bà tuyệt đối thể chấp nhận cảnh kẻ đầu bạc tiễn đầu xanh.
Tần Văn Hoắc vợ như , trong lòng cũng vô cùng khó chịu.
Anh hiểu rõ, nếu đêm nay Minh Tuyết thật sự mệnh hệ nào, vợ chắc chắn cũng sẽ suy sụp .
Hốc mắt Tần Văn Thư cũng đỏ hoe.
Trời đất ơi, đúng là cái lũ súc sinh đáng ngàn đao vạt thịt.
Sao chúng nỡ lòng tay tàn độc với một như chị dâu chứ?
Mẹ Phó kìm nén cảm xúc, đó trở bên cạnh Tần Văn Hoắc, “Liệu bắt bọn chúng con?”
“Chắc chắn bắt .” Đáy mắt Tần Văn Hoắc lóe lên tia lạnh lẽo thấu xương.
Mẹ Phó một cái, thêm gì nữa mà cùng Tần Văn Thư rời .
Thực Tần Văn Hoắc ở phòng bệnh là vì hai lý do.
Thứ nhất, nỡ rời xa vợ, để cô rời khỏi tầm mắt .
Anh sợ sẽ xảy điều bất trắc.
Thứ hai chính là, sợ đám hung thủ trong lúc thành truy đuổi ráo riết sẽ ch.ó cùng rứt giậu, bất ngờ ngoắt tập kích bệnh viện.
Bởi , buộc ở đây canh giữ.
Hơn nữa, cũng đặt trọn niềm tin phía bộ đội và lực lượng công an.
Ngoài , một điều với vợ, đó là ngay từ đầu xin cấp cử một đồng chí công an đến bảo vệ căn nhà tứ hợp viện.
Bọn chúng thể mai phục con đường vợ về, ắt hẳn cũng khả năng nắm địa chỉ nhà cô từ .
Tần Văn Thư đưa về đến tận cửa tứ hợp viện.
“Thím ơi, là cháu ở đây trông nom cùng nhé!”
Để thím ở một thế , cảm thấy yên tâm chút nào.
Mẹ Phó xua tay, “Không cần , cháu mau về ! Cả đêm nay cháu cũng vất vả chạy ngược chạy xuôi . Thím ở đây cả.”
Tần Văn Thư thấy bà thật sự ở nên đành gạt bỏ ý định đó.
“Dạ , cháu về đây ạ, chuyện gì thím nhớ gọi điện thoại ngay nhé. Thím mau khóa cửa ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-906.html.]
Mẹ Phó gật đầu, “Được . Cháu đạp xe cẩn thận đấy.”
Nói xong, bà liền đóng cổng lớn .
Trở gian nhà chính, bà như kiệt sức.
Không , bà tuyệt đối thể gục ngã, nếu ngày mai lấy ai chăm sóc con gái đây?
Nghĩ tới đây, Phó quyết định phòng chợp mắt một lát.
Phía bên , Tần Văn Thư vốn dĩ sắp đạp xe về tới nhà .
suy tính , vẫn thấy nên qua báo một tiếng cho bác trai bác gái thì hơn.
Thế là bẻ tay lái, đạp thẳng về hướng đại viện nhà họ Tần.
Tới cổng lớn nhà họ Tần, liền đập cửa dồn dập.
Không lâu , Tần Văn Trạch mở cửa.
Khi thấy ngoài cửa là Tần Văn Thư, vô cùng kinh ngạc.
“Văn Thư, chuyện gì xảy thế?”
Chắc chắn là chuyện lớn , nếu nửa đêm nửa hôm thế thằng nhóc chạy sang đập cửa gì?
“Anh cả, xong , chị dâu Minh Tuyết thương, đang ở viện Ba đấy ạ!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Trạch thấy thì chấn động tột cùng, “Cái gì? Em dâu thương ư? Em nặng lắm ?”
“Bị trúng ba phát đạn, nhưng tránh chỗ hiểm.”
Tần Văn Trạch xong thì cả c.h.ế.t lặng.
Sao là vết thương do đạn b.ắ.n chứ?
“Tình hình bây giờ thế nào ?”
“Đã cấp cứu qua cơn nguy kịch , đang theo dõi ở bệnh viện. Em với thím qua thăm về, em cũng đưa thím về nhà . Ở bệnh viện giờ chỉ Văn Hoắc trông thôi. Vốn dĩ bảo sáng mai em hẵng qua báo cho cả nhà, nhưng em nghĩ nhất là qua ngay bây giờ!”
“Đương nhiên là ngay . Em mau nhà , gọi bố dậy.”
Tần Văn Trạch dứt lời liền phắt trong.
Tần Văn Thư cũng rảo bước theo.
Lúc thì chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa.
Trong nhà xảy chuyện tày đình như thế, ngủ nghê cái nỗi gì nữa!