Tần Văn Trạch bước lên lầu đ.á.n.h thức bố dậy.
Bố Tần và Tần mặc vội quần áo ngoài.
Khi thấy Tần Văn Trạch, hai ông bà cũng giật thót tim.
“Có chuyện gì thế con? Lũ trẻ xảy chuyện gì ?”
Đó là điều duy nhất Tần thể nghĩ tới.
Dù thì nửa đêm nửa hôm thế , con trai cả của bà chẳng lý do gì đ.á.n.h thức bố dậy.
“Mẹ, Minh Tuyết phục kích, trúng ba phát đạn, hiện đang ở bệnh viện. Vừa Văn Thư chạy sang báo tin...”
“Cái gì, Minh Tuyết trúng đạn á?” Mẹ Tần bàng hoàng tột độ.
Bố Tần cũng hết sức kinh ngạc.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ngay lập tức, nét mặt ông trở nên vô cùng nghiêm nghị và lo lắng.
“Con bé bây giờ thế nào ?”
Mắt Tần đỏ hoe, nước mắt lã chã tuôn rơi.
“Trúng tận ba phát đạn thì chắc chắn là thương nặng , chúng mau thôi! Phải , con bé đang ở bệnh viện nào?”
“Viện Ba ạ. Văn Thư vẫn đang ở nhà, chúng cứ qua đó tính tiếp.”
Nghe Tần Văn Trạch , bố Tần và Tần vội vàng xuống lầu ngay.
Mẹ Tần thấy Tần Văn Thư liền sốt ruột hỏi dồn: “Văn Thư, Minh Tuyết vẫn còn đang cấp cứu cháu?”
Trong lòng bà hoảng loạn khôn xiết.
Nếu con bé thật sự mệnh hệ nào thì đây?
Không đúng, phỉ phui cái mồm... Con dâu bà là phúc, mà xảy chuyện chứ.
Con dâu bà chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi.
Tần Văn Thư ngơ ngác.
Vừa nãy với Văn Trạch là chị dâu cứu ?
“Bác gái, chị dâu phẫu thuật xong , đang trong phòng bệnh ạ, , Văn Hoắc đang túc trực ở đó. Anh bảo sáng mai hai bác hẵng tới bệnh viện...”
Khoan , hết ?
Sao còn hết câu mà chạy biến mất ?
Chỉ một lát , bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô khởi động.
Đến khi Tần Văn Thư đuổi theo ngoài thì xe chuẩn lăn bánh.
“Văn Thư, em ngủ đây trông mấy đứa nhỏ nhé, bọn qua bệnh viện đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-907.html.]
Tần Văn Trạch ném cho Tần Văn Thư một câu, đó đạp mạnh chân ga phóng vút .
Tần Văn Thư ngơ ngác theo chiếc xe nhanh chóng khuất bóng.
Thôi , xem đêm nay bắt buộc ở đây thật .
May mà ở đây phòng trống còn nhiều, Tần Văn Thư tùy tiện tìm một gian phòng ngả lưng xuống. Chợp mắt lúc nào lúc đó , ngày mai chắc chắn còn khối việc lo!
Phía bên , Tần cũng nhanh chóng tới bệnh viện.
Suốt dọc đường, bố Tần để ý thấy các ngã tư đều trạm kiểm soát rà soát gắt gao, ngay cả xe của bọn họ cũng dừng kiểm tra một lượt.
Ba rảo bước thật nhanh tới phòng bệnh.
Tần Văn Hoắc thấy ba họ là ngay Tần Văn Thư sang báo tin.
“Minh Tuyết...”
Mẹ Tần cất tiếng gọi.
Tần Văn Hoắc liền vội vàng lên tiếng can ngăn: “Mẹ, nhỏ thôi ạ, kẻo đ.á.n.h thức vợ con dậy.”
Mẹ Tần lập tức đưa tay bịt chặt miệng .
những giọt nước mắt nóng hổi vẫn kìm nén mà rơi xuống lã chã.
Minh Tuyết đáng thương của bà... Không những mặt vết thương, mà cả cánh tay lẫn chân đều quấn đầy băng gạc.
Bà rón rén bước gần, ngắm gương mặt nhỏ nhắn còn chút huyết sắc chằng chịt vết thương, trái tim bà đau đớn thắt .
Bố Tần tuy chuẩn tâm lý rằng Minh Tuyết thương nặng, nhưng cũng ngờ con bé thương nặng đến mức .
Điều may mắn duy nhất là tránh các vị trí hiểm yếu.
Tâm trạng ông vô cùng nặng nề, xót xa khôn xiết.
Một đứa con dâu ưu tú xuất sắc như thế , nông nỗi cơ chứ?
Trong tình huống nguy hiểm đến mức nào mà trúng tới ba phát đạn?
Lại còn đầy thương tích khắp .
Hít sâu một để đè nén nỗi đau nhói trong lòng, ông đầu trầm giọng hỏi Tần Văn Hoắc:
“Rốt cuộc là chuyện thế nào?”
Tần Văn Hoắc chỉ tay phía ngoài, hiệu ngoài hẵng .
Sau đó, cất bước .
Bố Tần và Tần Văn Trạch thấy liền lập tức theo ngoài.
Mẹ Tần thấy ba bố con đều ngoài, bà cũng rốt cuộc tình hình , bèn đưa tay nắm lấy bàn tay con dâu một cái, cũng bước theo.