Mẹ Tần thấy ông nhà liền sốt ruột hỏi: “Tình hình ông?”
“Bác sĩ theo dõi trong vòng mười hai tiếng . tay nghề y thuật của bác sĩ Tạ ở đó, chắc chắn sẽ tỉnh thôi.”
Lời của bố Tần khiến Tần thở phào nhẹ nhõm một .
Bà cũng vô cùng hy vọng công an cứu mạng con dâu thể bình an vô sự.
“Ngày mai đợi bác sĩ Tạ tới thì chúng hỏi thăm kỹ hơn.”
Nếu vợ của Tần Văn Thư đến bệnh viện việc, thì lúc đó về nhà hỏi han cũng như cả.
Bố Tần con dâu đang im lìm giường bệnh.
Ông kìm mà thở dài một thật sâu.
Thật sự là may mắn vô cùng...
“Bà sang bên chợp mắt thêm một lát , ở đây để trông là .”
“Thôi, giờ thì còn ngủ nghê nữa.” Huống hồ trời cũng sắp sáng , thức luôn cũng chẳng .
Bố Tần thấy cũng khuyên thêm nữa.
Ông đầu sang con trai cả, “Bên hiện tại việc gì lớn, con cứ về ! Ở nhà còn mấy đứa nhỏ, với sáng mai con bảo thím Lý hầm ít canh tẩm bổ nhé.”
Vết thương tổn hại đến nội tạng, ăn chút đồ ăn lỏng và canh tẩm bổ chắc chắn là .
Hơn nữa, Minh Tuyết mất nhiều m.á.u như , càng cần bồi dưỡng sức khỏe.
Tần Văn Trạch gật đầu, “Vâng, con xin phép về ạ.”
Dù ở phòng bệnh quá lâu cũng tiện.
Anh liền rảo bước ngoài.
Bố Tần ở bèn ngoài cửa phòng bệnh trông.
Mẹ Tần thì bên mép giường bệnh, đến khi mỏi quá vững nữa, bà liền gục đầu xuống cạnh giường bệnh chợp mắt...
Trịnh chủ nhiệm và Giám đốc Trương chạy vội tới nơi.
Trịnh chủ nhiệm nhận tin tức muộn vì ông đang ở tít căn cứ nghiên cứu.
Đến khi tin Phó Minh Tuyết phục kích và trọng thương, ông liền tức tốc phóng xe đến.
Dù , khi ông tới bệnh viện thì trời cũng gần sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-909.html.]
Giám đốc Trương cũng là khi công an tới nhà máy điều tra thì mới chuyện .
Thế là ông cũng vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện.
Ông và Trịnh chủ nhiệm chạm mặt ở sảnh bệnh viện, chẳng kịp hàn huyên câu nào mà vội vã chạy thẳng tới phòng bệnh.
Bố Tần lúc đang cửa phòng bệnh.
Khi thấy Trịnh chủ nhiệm và Giám đốc Trương, ông chút bất ngờ, nhưng cũng quá kinh ngạc.
“Minh Tuyết ?” Trịnh chủ nhiệm sốt ruột hỏi dồn.
Bố Tần đáp: “Bị trúng ba phát đạn, còn vết d.a.o c.h.é.m sâu. May mà trúng chỗ hiểm, chỉ là mất m.á.u quá nhiều thôi, hiện giờ con bé đang ngủ, ước chừng ngày mai mới tỉnh .”
Trịnh chủ nhiệm dù từ việc Phó Minh Tuyết b.ắ.n trúng ba phát, nhưng khi nhắc một nữa, ông vẫn khỏi hít sâu một lạnh.
Lúc đó hiện trường hung hiểm đến mức nào chứ? Chỉ cần đường đạn lệch một chút thôi, liệu Phó Minh Tuyết còn giữ nổi mạng ?
“ trong thăm cô một chút.”
Bố Tần gật đầu.
Sau đó ông đẩy cửa phòng bệnh .
Trịnh chủ nhiệm và Giám đốc Trương vội vã bước .
Khi thấy đang bất động giường, trong lòng hai khỏi xót xa khôn xiết.
Giám đốc Trương Phó Minh Tuyết đầy thương tích mà trong lòng dâng lên nỗi tự trách vô bờ.
Nếu ông để Phó Minh Tuyết tăng ca muộn như thế, liệu sẽ gặp chuyện ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cho dù Phó Minh Tuyết tăng ca quá muộn chăng nữa, nếu lúc đó ông cử đưa cô về, thì xảy cớ sự ?
Hai dám to, sợ sẽ kinh động đến đang giường bệnh.
Họ nán trong phòng chừng nửa tiếng đồng hồ mới rời khỏi bệnh viện.
Bên , Phó vì trong lòng canh cánh đứa con gái đang viện, khi chợp mắt một lúc, bà liền dứt khoát trở dậy nhóm bếp nấu một nồi cháo lớn.
Lúc Đinh Lan Thất tới nơi thì thấy Phó nấu xong cả nồi cháo.
“Bác gái, hôm nay bác dậy sớm thế ạ?”
“Minh Tuyết thương viện, bác nấu cho con bé ít nước cháo đặc bồi bổ. Phải , lát nữa bác viện ngay, cháu lo nấu bữa sáng gọi ba đứa nhỏ dậy ăn nhé. Còn nữa, tạm thời đừng cho bọn trẻ chuyện chúng nó thương viện.”