Buổi trưa đến đưa cơm vẫn là Phó mẫu.
“Bà thông gia, bên để trông một lát, bà về nhà , chiều nay nghỉ ngơi cho khỏe, mai hẵng qua cũng .”
Buổi sáng bà về nhà một chuyến .
Buổi chiều, cứ để bà ở đây trông nom con gái là .
Phó Minh Tuyết , cũng đầu sang chồng: “Mẹ, về ạ! Chiều nay cần qua nữa , con ở đây việc gì, tiếp theo chỉ cần dưỡng thương hồi phục thôi.”
“Thế cũng , về nhà một chuyến, chiều nay để con ở đây, tầm bốn rưỡi qua. Tối nay ở trông, với bà phiên .”
Phó mẫu thấy hợp lý.
Tiện thể buổi tối bà thể ở nhà trông mấy đứa nhỏ.
“Vâng, như thế đấy.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần mẫu thấy bàn bạc xong xuôi liền bước khỏi phòng bệnh.
Sau đó bà với Tần phụ đang đợi ngoài cửa:
“Đi thôi, chúng về .”
Tần phụ thấy con trai và bà thông gia đều mặt, hai vợ chồng già bọn họ về nhà một chuyến cũng yên tâm.
Thế là hai ông bà cùng rời khỏi bệnh viện.
Bên Phó Minh Tuyết sang Tần Văn Hoắc, với : “Tần Văn Hoắc, chiều nay về đơn vị , ở đây cần đến .”
“Sao cần? Anh ở đây thể giúp em vệ sinh mà.”
Câu của Tần Văn Hoắc càng Phó Minh Tuyết để ở đây chút nào.
“Em tự xoay xở , hơn nữa em cũng ở đây , công việc bên quân đội bận rộn, cứ lo việc của ! , đám bắt hết ?”
Tần Văn Hoắc liền đem những chuyện ban nãy kể với Tần phụ một lượt.
“Lại còn một tên trốn thoát ? Sẽ là bắt đấy chứ?” Phó Minh Tuyết chẳng hề bận tâm đến hai tên c.h.ế.t.
Dù tối qua cô cũng suýt chút nữa là mất mạng !
“Lực lượng truy bắt gắt gao, nhất định sẽ bắt .”
Khi Tần Văn Hoắc câu , trong mắt là hàn quang lạnh lẽo.
“Bắt là , nhất là tra khảo bọn chúng cho ngô khoai.”
Cô thỉnh thoảng chặn đường tập kích, trải qua ranh giới sinh t.ử nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-914.html.]
“Vợ, xin , để em chịu khổ .”
Nghĩ đến chuyện xảy tối qua, lòng Tần Văn Hoắc vẫn đau như d.a.o cắt.
Anh thà rằng thương là chính .
Phó Minh Tuyết vẻ mặt đầy tự trách của , liền : “Không , ông trời chịu thu nhận em mà!”
Lúc , Phó mẫu lên tiếng phá tan bầu khí nặng nề giữa hai vợ chồng:
“Bây giờ lau mặt một chút , uống tí cháo. Cơm tối bảo thím Đinh của con gói ít bánh sủi cảo nhỏ , đến lúc đó mang qua cho con.”
Phó Minh Tuyết lúc đúng là chút đói bụng.
Sáng sớm cô chỉ mới uống chút nước cháo loãng, chẳng thể no bụng .
“Mẹ, để con cho.”
Tần Văn Hoắc đưa tay đỡ lấy bát cháo mà vợ múc .
Sau đó cẩn thận từng chút một đút cho vợ ăn.
Phó Minh Tuyết chỉ đau ở tay và chân.
Những vết thương quá nghiêm trọng, chỉ vài vết trầy xước và bầm tím mà thôi.
Bởi chuyện ăn uống ảnh hưởng.
Chẳng mấy chốc, một bát cháo lớn ăn sạch sẽ.
Phó mẫu đón lấy bát đũa dọn dẹp cất gọn gàng.
Sau đó bà với con rể: “Văn Hoắc, con vẫn ăn cơm đúng ? Con về nhà ăn cơm , lát nữa cũng . Nếu đơn vị việc thì con cứ về đơn vị, ở đây chăm sóc Minh Tuyết là .”
Tần Văn Hoắc định mở miệng.
Lại Phó mẫu cắt ngang: “Con đừng bảo với là con ăn nhé, thừa con chắc chắn ăn gì , mau về nhà một chuyến !”
Phó Minh Tuyết thấy cũng : “Tần Văn Hoắc, đúng đấy, về nhà ăn cơm , nếu thì xuống nhà ăn bệnh viện ăn tạm một bữa cũng .”
Tần Văn Hoắc thấy thế đành gật đầu.
“Vâng, con ăn cơm .”
Lúc chuẩn bước , Phó mẫu vẫn dặn thêm một câu: “Con cứ về nhà mà ăn, ở nhà nấu nhiều thức ăn lắm, vả con về nhà còn tắm rửa , với cả tối qua con thức trắng cả đêm, về ngủ trưa một giấc hẵng cũng chẳng muộn.”
Không cho đây thì chắc chắn là xong .