Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 915

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Hoắc rời , trong phòng bệnh chỉ còn hai con.

 

Phó Minh Tuyết lúc vẫn thấy buồn ngủ.

 

Nhìn gương mặt tiều tụy của , cô cảm thấy chút áy náy: “Mẹ, con xin , lo lắng .”

 

Phó mẫu nãy giờ vẫn tìm cơ hội chuyện riêng với con gái.

 

Lúc con gái , bà liền kìm nén nổi cảm xúc nữa.

 

Viền mắt bà đỏ hoe nhanh.

 

“Cái con bé cũng thật là, thể về muộn như thế chứ, chẳng tạo cơ hội cho tay với con ? May mà con mệnh hệ gì, nếu thì mấy đứa nhỏ thế nào? Chẳng lẽ để chúng nó còn bé tí thế mất ?”

 

hề nhắc nửa lời đến việc bản sẽ đau đớn .

 

Giọng Phó Minh Tuyết cũng chùng xuống: “Tối qua chút chuyện đặc biệt, con cũng ngờ bọn chúng đông đến thế-”

 

Phó mẫu trừng mắt cô: “Bọn chúng bắt con thì đương nhiên phái nhiều tới !”

 

Phó Minh Tuyết: “...”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Được , cô thực sự chẳng lời nào để phản bác.

 

“Mẹ thấy nếu con tăng ca việc quá muộn thì đừng về nhà nữa, cứ ngủ tạm một đêm ở ký túc xá cơ quan cho xong.”

 

So với việc con gái nửa đêm nửa hôm về đường, bà thà để con gái ngủ tạm ở ký túc xá còn hơn.

 

Như nhà cũng yên tâm phần nào.

 

Phó Minh Tuyết vốn định bên nhà máy ô tô cô phòng ký túc xá.

 

thấy vẻ mặt của , cô liền ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Vâng! Sau quá mười giờ là con về nhà nữa.”

 

“Cứ quyết định thế , mười giờ là về, nếu nữa thì con gọi điện về nhà bảo Văn Hoắc đón một chuyến.”

 

Ban đầu bà cứ ngỡ con gái lái xe ô tô thì kiểu gì cũng an .

 

chỉ cần nhấn ga một cái là xong - ai mà chặn nổi?

 

Có ai ngờ những kẻ táng tận lương tâm đến mức dám chặn cả xe ô tô.

 

“Vâng ạ.” Phó Minh Tuyết ngoan ngoãn đáp lời.

 

tiếp tục bàn về chuyện nữa, bèn chuyển chủ đề: “Mẹ, ba đứa nhỏ chuyện con viện ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-915.html.]

 

“Con viện thì chúng nó , chắc là Lan Thất lỡ miệng đấy. Vốn dĩ cả ba đứa đều đòi đến thăm con, nhưng cản .”

 

“Dạ, đừng để chúng nó qua đây, dù vết thương của con chắc tầm bảy đến mười ngày là xuất viện .”

 

Phần còn chỉ là về nhà tĩnh dưỡng mà thôi.

 

“Được, cho chúng nó qua . Nói nhiều chuyện nãy giờ , con đừng nữa, ngủ một giấc cho sức .”

 

Phó Minh Tuyết chỉ chiếc giường phụ bên cạnh: “Mẹ, thế sang giường chợp mắt một lát .”

 

“Mặc kệ , con cứ ngủ phần con .”

 

Phó Minh Tuyết thấy cũng khuyên thêm nữa.

 

Vừa định nhắm mắt thì y tá cầm t.h.u.ố.c bước .

 

“Phó Minh Tuyết, đến giờ uống t.h.u.ố.c .”

 

Phó mẫu thấy con gái uống t.h.u.ố.c liền vội vàng rót một cốc nước ấm.

 

Phó Minh Tuyết nuốt mấy viên t.h.u.ố.c xong, liền nhắm mắt chìm giấc ngủ.

 

-

 

Bên Tần Văn Hoắc về đến nhà.

 

Ba đứa trẻ liền ùa vây quanh lấy .

 

“Bố ơi, thế nào ạ?” Người lên tiếng hỏi đầu tiên là Tần Hạo.

 

Tần Văn Hoắc nét mặt lo lắng y hệt của ba đứa trẻ.

 

Trong lòng cảm thấy ấm áp - uổng công nuôi nấng ba nhóc tì .

 

“Mẹ các con thương nhẹ thôi, nghiêm trọng, nhanh sẽ khỏi. Các con ở nhà ngoan ngoãn là , đừng để lo lắng.”

 

“Bố ơi, con đến thăm ?” Tần Khả Khả : “Giờ con lớn , thể giúp nhiều việc lắm-”

 

Cô bé thể bưng rót nước cho lúc đang dưỡng bệnh.

 

Phó Chân Bảo cũng vội vàng theo: “Bố ơi, con cũng thăm , con thể bảo vệ - con khỏe lắm đấy.”

 

Nói xong, cô bé còn giơ cánh tay mềm oặt của lên khoe một cái.

 

Tần Văn Hoắc: “?”

 

 

Loading...