Chưa đợi Tần Văn Hoắc kịp lên tiếng, con trai lớn của cũng mở lời: “Bố ơi, con cũng đến bệnh viện thăm .”
“Mẹ thương viện, chúng con đến thăm thì con và các em đều yên tâm . Bố cho chúng con thăm ! Chúng con hứa sẽ ồn, ảnh hưởng đến việc dưỡng bệnh của ạ.”
“ đó bố, tụi con sẽ ồn . Hơn nữa tụi con còn ích lắm nhé, lúc buồn chán, con thể kể chuyện, thơ cổ cho . Mẹ thích mấy cái lắm, xong bệnh khỏi ngay chứ.”
Phó Chân Bảo sức khoe khoang ưu điểm của .
Phải công nhận rằng cái đầu nhỏ thông minh dùng , phản ứng vô cùng nhanh nhạy.
Tần Khả Khả cũng vội vàng gật đầu, cô bé đồng tình với lời của trai và em gái.
“Được , các con lòng như là . Lát nữa bố sẽ dắt các con theo cùng.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc cảm thấy để bọn trẻ tận mắt thấy thương cũng , để chúng thương nhiều hơn.
Ba đứa trẻ ngờ bố đồng ý nhanh như , đứa nào đứa nấy đều mừng rỡ mặt.
“Chị ơi, chị ở đây canh chừng bố nhé, em về phòng lấy ít kẹo cho . Mẹ thương đau lắm, cho ăn chút đồ ngọt thì sẽ thấy đau nữa.”
Dứt lời, cô nhóc co cẳng chạy tót về phòng.
Tần Khả Khả chấp hành nghiêm chỉnh lời dặn của em gái, quả nhiên từng bước bám sát lưng bố.
Tần Văn Hoắc thấy bước phòng, con gái cũng lẽo đẽo theo .
Khóe môi bất đắc dĩ giật giật.
“Khả Khả, bố bảo dắt các con là sẽ dắt , cần bám theo . Lát nữa bố còn tắm đấy.”
Tần Khả Khả vẫn chịu lời rời .
“Bố cứ tắm việc của bố, con .”
Tần Văn Hoắc: “?”
“Nếu con còn bám theo thì bố đổi ý dắt nữa đấy. Bây giờ con về phòng , một tiếng nữa bố mới xuất phát, lúc bố sẽ gọi cả ba em.”
Tần Khả Khả bố dọa sẽ đổi ý cho thì cuống lên.
“Bố, lát nữa con tìm bố nhé.”
Nói xong liền vội vội vàng vàng chạy .
Tần Văn Hoắc nhướng mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-916.html.]
Chẳng lẽ trị nổi ba đứa nhóc ?
Đợi tắm rửa xong xuôi, bên Đinh Lan Thất hâm nóng thức ăn dọn sẵn lên bàn.
“Minh Tuyết thương nặng chứ?”
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Vâng.”
Mức độ nghiêm trọng của vết thương quả thực khó giải thích rõ ràng, nên cũng kể chi tiết.
Đinh Lan Thất ở nhà nấu cơm, giặt giũ và trông nom bọn trẻ, nên dù đến thăm Phó Minh Tuyết thì lúc cũng đành chịu.
Dù buổi chiều bà còn hầm một nồi canh gà, dùng nước dùng gà để gói thêm ít hoành thánh nhỏ.
Một tiếng đồng hồ trôi qua nhanh.
Tần Văn Hoắc vốn thói quen ngủ trưa.
Dù cho tối qua thức trắng cả đêm, lúc cũng chẳng hề thấy buồn ngủ chút nào.
Ba đứa trẻ thì vẫn luôn canh chừng thời gian.
Vừa thấy tròn một tiếng, chúng lập tức vây quanh bố.
“Bố ơi, bây giờ chúng bệnh viện ạ?” Tần Hạo sốt ruột hỏi.
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Ừ, thôi.”
Anh sải bước dẫn đường.
Ba đứa trẻ thấy vội vàng chạy theo .
Sau khi lên xe, cả ba đứa liền yên thin thít.
Không một đứa nào thừa nửa câu.
Ngay cả Phó Chân Bảo vốn là đứa nhiều như chim hót, lúc cũng im bặt hé răng.
Điều khiến Tần Văn Hoắc cảm thấy chút kỳ lạ.
“Chân Chân, con gì thế?”
Phó Chân Bảo lập tức đáp: “Con đang lo cho nên chuyện. Với , chuyện sẽ bố phân tâm khi lái xe, an là quan trọng nhất ạ.”