Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 917

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Hoắc dẫn ba đứa trẻ đến phòng bệnh ở bệnh viện.

 

Vừa tới nơi, ba đứa nhỏ lập tức ùa trong phòng.

 

Mẹ Phó thấy cả ba đứa thì chút bất ngờ: “Sao các cháu đến đây?”

 

“Tụi cháu nhớ nên đến thăm ạ.”

 

Phó Chân Bảo thấy xinh của băng bó khắp , trông như thương nặng, lập tức xót xa đến mức nước mắt rơi lã chã.

 

Tần Hạo và Tần Khả Khả cũng đau lòng kém.

 

Bọn trẻ ngờ thương nặng đến mức .

 

“Bà ngoại ơi, cháu... còn sống ạ?” Tần ngấn lệ lăn dài má Phó Chân Bảo.

 

Mẹ Phó: “?”

 

Phi phi phi, trẻ con ăn xui xẻo quá!

 

“Còn sống chứ, cháu chỉ đang ngủ thôi. Mấy đứa nhỏ tiếng một chút, đừng thức giấc.”

 

Phó Chân Bảo thấy chỉ đang ngủ chứ c.h.ế.t.

 

Lập tức dùng bàn tay nhỏ bụ bẫm bịt chặt lấy miệng .

 

Hốc mắt của Tần Hạo và Tần Khả Khả cũng đỏ hoe.

 

Lúc , Tần Văn Hoắc một bước cũng bước phòng.

 

Tần Hạo thấy bố liền nhỏ giọng hỏi:

 

“Bà ngoại ơi, ai thương nông nỗi thế ạ? Đã bắt kẻ ?”

 

Cậu bé hỏi câu , hai cô em gái cũng đồng loạt về phía bố.

 

Tần Văn Hoắc bắt gặp ánh mắt của ba đứa con, liền : “Kẻ bắt .”

 

Ba đứa trẻ tin kẻ tóm thì tâm trạng mới nhẹ nhõm hơn đôi chút.

 

Lúc , Mẹ Phó sang hỏi Tần Văn Hoắc: “Sao con dắt chúng nó đến đây?”

 

Chẳng bảo để bọn trẻ ở nhà, cho đến bệnh viện ?

 

Tần Văn Hoắc giải thích: “Bọn trẻ đến, sẵn tiện để chúng thấy dáng vẻ thương của lúc cũng , để chúng chúng vất vả .”

 

Mẹ Phó: “?”

 

Có cần thiết thế ? Bọn trẻ vẫn còn nhỏ như mà.

 

Thế nhưng đến cũng đến , bà cũng chẳng tiện thêm gì nữa.

 

lúc , Phó Minh Tuyết khẽ mở mắt tỉnh dậy.

 

Vừa đ.á.n.h thức bởi tiếng chuyện của mấy bọn họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-917.html.]

cô cũng chìm giấc ngủ quá sâu.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Sao các con đến đây?”

 

Ba đứa trẻ thấy tỉnh , lập tức vây quanh giường bệnh.

 

“Mẹ ơi.”

 

“Mẹ!”

 

“Mẹ ơi! Con đến muộn .”

 

Hai đứa lớn thì gọi bình thường.

 

Đến lượt cô con gái út, Phó Minh Tuyết nhịn mà giật khóe môi.

 

Cái gì mà con đến muộn chứ?

 

Ăn cứ kỳ kỳ quái quái thế nào .

 

Chậc, cái con bé út nhà cô đúng là tấu hài thật.

 

“Đến muộn .”

 

“Mẹ ơi, đau lắm ? Chân Chân thổi phù phù cho nhé, thổi phù phù là cơn đau bay mất ngay.”

 

Phó Chân Bảo ghé cái miệng nhỏ thổi phù phù cánh tay đang quấn băng gạc của cô.

 

Phó Minh Tuyết: “?”

 

Cô nên cảm động là cảm động đây?

 

“Cảm ơn bảo bối, bây giờ đau nữa , bảo bối của giỏi quá.”

 

Đôi mắt của Phó Chân Bảo sáng bừng lên: “Mẹ ơi, thật sự đau nữa đúng ạ? Vậy để con thổi cho chân nữa nhé.”

 

Vừa cô bé định đổi vị trí sang cái chân thương.

 

Phó Minh Tuyết thấy con bé thật, theo phản xạ liền định rụt cái chân gãy đang bó bột .

 

Chưa đợi cô kịp cử động, Tần Văn Hoắc bên cạnh túm cổ áo nhấc bổng cô nhóc xa.

 

“Con đừng để nước bọt dính vết thương của . Đứng yên bên ngoan ngoãn cho bố.”

 

Mẹ Phó cũng ngờ cháu gái út đòi thổi phù phù như thế.

 

Nói thì chuyện cũng tại bà, mỗi cháu gái va quẹt u đầu mẻ trán một chút, bà đều bảo thổi phù phù là cơn đau bay mất.

 

Được , khả năng học hỏi và trí nhớ của con bé thực sự quá .

 

Tần Khả Khả lúc thấy đôi môi phần khô khốc của , liền hỏi:

 

“Mẹ ơi, khát nước , con rót nước cho nhé?”

 

Phó Minh Tuyết khẽ gật đầu: “Ừ.”

 

 

Loading...