Vì buổi tối Mẹ Tần ở chăm sóc, nên Mẹ Phó cũng nán phòng bệnh quá lâu mà về .
Mãi đến bảy giờ tối, Tần Văn Hoắc mới trở .
Mẹ Tần : “Sao con đến muộn thế? Đã qua thăm đồng chí Lương ?”
Vốn dĩ bà cũng định qua thăm, nhưng vì con trai út đến nên một bà thể rời .
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Con từ phòng bệnh bên đó qua đây mà.”
Mẹ Tần thấy thế liền vội hỏi: “Sắp xếp ở phòng bệnh nào ?”
“Cũng ở tầng ạ, là căn phòng đơn ở tận cùng phía bên .”
Căn phòng bệnh cũng là do đặc biệt xin với bệnh viện.
Dù thì vợ cũng ở phòng đơn , lý nào bố trí cho ân nhân cứu mạng của vợ một phòng bệnh đơn tương tự.
“À, thế thì để qua đó xem .”
Mẹ Tần dứt câu liền nhanh chân bước thẳng ngoài.
Phó Minh Tuyết: “?”
Ơ kìa, đợi cô một chút !
Cô đầu Tần Văn Hoắc: “Đồng chí Lương đó thế nào ?”
Tần Văn Hoắc thấy vợ lo lắng, liền : “Khá , cũng tỉnh . Anh thuê hộ lý cho để tiện bề chăm sóc, em cần lo lắng .”
Phó Minh Tuyết tự qua xem tình hình .
Dù cũng là ân nhân cứu mạng của .
“Tần Văn Hoắc, đỡ em sang phòng bệnh bên đó thăm một chút .”
Tần Văn Hoắc chút : “Vợ , là để hai hôm nữa vết thương em đỡ hơn hãy qua thăm nhé? Bộ dạng của em mà di chuyển thì vết thương toác mất.”
“Anh hỏi bệnh viện mượn một chiếc xe lăn qua đây chẳng là ? Hơn nữa em thấy vẫn mà. Người cứu mạng em, nếu em sang thăm một cái thì trong lòng em cứ bứt rứt yên.”
Đêm qua tuy hiện trường vô cùng hỗn loạn, nhưng cô vẫn kịp thấy đồng chí cảnh sát đó còn trẻ.
Nếu như tối qua thực sự mất mạng, thì cả đời lương tâm cô cũng thể nào thanh thản .
Tần Văn Hoắc thấy cô kiên quyết như , đành gật đầu:
“Được , để xem xe lăn . Em cứ yên đừng cử động, ngoài nhé, nếu bệnh viện xe lăn thì bây giờ em qua đấy. Phải đợi vết thương đỡ hơn mới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-919.html.]
Phó Minh Tuyết lập tức ngay: “Bệnh viện mà xe lăn chứ? Hồi trưa em hỏi y tá , cô bảo mà.”
Tần Văn Hoắc: “?”
Tốt lắm, đường lui của chặn .
Anh đành bất đắc dĩ xoay bước ngoài.
Chẳng bao lâu , Tần Văn Hoắc quả nhiên đẩy một chiếc xe lăn trở .
Mắt Phó Minh Tuyết sáng lên, cô ngay là mà.
“Vợ, em đừng cử động, để bế em lên. Y tá dặn đấy, em cẩn thận một chút, bục vết thương, cũng dùng sức.”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Em , em sẽ chú ý mà, dù em cũng mau chóng khỏe .”
Cô ngoan ngoãn để mặc cho Tần Văn Hoắc bế đặt lên xe lăn.
May mà lúc cô cắm kim truyền dịch.
Thế nên cũng thuận tiện hơn nhiều.
Tần Văn Hoắc xác nhận cô vững vàng đấy mới đẩy xe lăn ngoài.
Bên , Mẹ Tần cảnh sát trẻ tuổi đang giường bệnh.
Bà chân thành bày tỏ lòng cảm ơn của .
Điều khiến Lương Hạ cảm thấy chút ngượng ngùng.
Đáng tiếc là lúc chuyện khó khăn, liền đưa mắt sang chị gái ruột đang bên cạnh.
Lương Ngọc nhận ánh mắt của em trai, lập tức hiểu điều gì.
Cô vội vàng lên tiếng: “Đây đều là những việc em trai cháu nên thôi ạ, nó là một cảnh sát, vì nhân dân phục vụ mà.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Cháu quả thực là một chị , dạy dỗ một em trai tuyệt vời như thế .”
Mẹ Tần rõ cảnh của hai chị em bọn họ.
Cha mất sớm từ khi cả hai còn nhỏ.
Cậu em trai đều do một tay chị tần tảo nuôi nấng nên .
Hơn nữa em trai cũng vô cùng tiền đồ, tự thi đỗ và trở thành cảnh sát.