Tần Văn Hoắc lắc đầu:
“Vẫn .”
Phó Minh Tuyết nhíu mày: “Kẻ trốn kỹ đến thế ? Đến giờ mà vẫn bắt ?”
Cô chút lấy lạ.
Tần Văn Hoắc nào nỡ để vợ nhíu mày.
Anh lập tức giải thích ngay: “Vợ , em cần lo lắng chuyện . Thật sở dĩ bắt là vì thả dây dài câu cá lớn.”
Phó Minh Tuyết: “?”
Chuyện thể rõ hơn một chút.
Tần Văn Hoắc thấy cô , bèn lên tiếng nữa:
“Dù bắt hết bọn chúng thì kẻ chủ mưu màn vẫn lộ diện. Hơn nữa, những kẻ bắt miệng lưỡi kín, bọn chúng đều hé răng, cho dù bên thể cạy miệng bọn chúng thì ước chừng cũng chuyện ngày một ngày hai. Cho nên, cứ tiến hành song song cả hai đường.”
Phó Minh Tuyết cảm thấy cách .
Quả nhiên, việc chuyên môn cứ để chuyên môn .
Đến tối, phần lớn đều là Tần Văn Hoắc ở chăm sóc.
Đương nhiên Tần cũng ở đó.
Hai con cùng túc trực.
Dù Tần cũng tự thấy tỉ mỉ, chu đáo hơn.
Huống chi, bà cả ngày rảnh rỗi ở nhà, thể chút việc cho con dâu thì cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Kể từ khi Phó Minh Tuyết viện, chuyện đến thăm cô nhiều.
Ngày nào cũng tới.
Đồng nghiệp ở Viện Nghiên cứu Khoa học thì khỏi , đều chia các khung giờ khác để tới thăm cô.
Phía trường học vì đang trong kỳ nghỉ nên chẳng mấy cô viện.
Tuy nhiên, trợ lý Tống Minh Nguyệt của cô thì .
Dù chồng cô cũng việc bên cạnh Xưởng trưởng Trương.
Cho nên tin tức khá sớm.
Vào chiều ngày thứ hai, Tống Minh Nguyệt đến bệnh viện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-921.html.]
Phó Minh Tuyết nghĩ đến việc cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên bảo cô đừng đến bệnh viện nữa.
Thế nhưng, Tống Minh Nguyệt vốn dĩ luôn lời chịu .
Cứ đúng giờ như sấm rền gió cuốn, ngày nào cũng ghé qua một .
Phó Minh Tuyết thấy khuyên thì cũng đành tùy cô .
Thấm thoắt mười ngày trôi qua.
Phó Minh Tuyết thực sự thể ở thêm nữa.
Lúc bác sĩ tới khám phòng, cô liền hỏi thẳng: “Bác sĩ, hôm nay thể xuất viện ?”
Bác sĩ cô: “Xuất viện thì , nhưng nhà của cô hình như cô ở thêm vài ngày nữa! Sao thế, bàn bạc với ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết ngạc nhiên: “Hả, bảo ở thêm mấy ngày ư?”
“ ! Chồng cô như thế đấy, hơn nữa còn chỉ một .”
Lời của bác sĩ khiến Phó Minh Tuyết cạn lời với Tần Văn Hoắc.
Hóa là thế, hèn chi nào cô bảo Tần Văn Hoắc hỏi chuyện xuất viện, về đều bác sĩ cho viện.
“Vậy phiền bác sĩ thủ tục xuất viện giúp , hôm nay xuất viện. Với , vết thương của về nhà tĩnh dưỡng là , cần chiếm dụng phòng bệnh của bệnh viện nữa.”
Bác sĩ thấy cũng hợp lý.
Dù bệnh nhân hồi phục , quả thực cần thiết tiếp tục bệnh viện.
“Được, lát nữa sẽ bảo y tá mang hóa đơn thanh toán viện phí qua cho cô.”
“Cảm ơn bác sĩ.”
Mẹ Tần bước vặn thấy chuyện xuất viện.
Bà thấy bác sĩ đang ở đó bèn lên tiếng hỏi thăm tình hình vết thương của con dâu.
Khi con dâu xuất viện, bà vô cùng kinh ngạc.
“Minh Tuyết, là mai hẵng xuất viện con nhé!”
Ở thêm một ngày cũng hơn.
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Mẹ, con ở nữa , bác sĩ đều bảo vết thương của con , thật sự cần thiết ở bệnh viện gì, chúng về nhà từ từ tĩnh dưỡng là .”
Nói thật lòng thì ngày mai luôn cũng còn nữa là.
Dù cô thể xe lăn, chẳng mảy may ảnh hưởng mệt đến cái chân .