Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 922

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Tần thấy khuyên cô bèn : “Vậy xuất viện cũng , để gọi điện bảo Văn Trạch tới đón, khéo hôm nay nó nghỉ.”

 

Lần Phó Minh Tuyết phản đối.

 

cô cũng thể bộ về .

 

Hơn nữa chân cô đang thương, cho dù cô tự thấy đỡ nhiều thì nhà cũng chẳng đời nào để cô lái xe như thế.

 

“Bảo cả qua tứ hợp viện lái chiếc xe của con sang đây là ạ.”

 

Chiếc xe đêm hôm đó Tần Văn Hoắc lái về.

 

Hơn nữa phần đầu xe va quẹt cũng sửa xong, giờ đang đỗ ngay cửa nhà cô!

 

Mẹ Tần gật đầu: “Được. Con cứ yên đấy đừng cử động, gọi điện thoại , lát nữa sẽ thủ tục xuất viện.”

 

Phó Minh Tuyết đáp lời: “Vâng ạ.”

 

Mẹ Tần ngoài, tiên gọi một cuộc điện thoại về nhà.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Sau đó bà mới thủ tục xuất viện.

 

Lúc Tần Văn Trạch đến bệnh viện thì là một tiếng .

 

Phía Phó Minh Tuyết trong một tiếng dọn dẹp xong xuôi tất cả thứ.

 

Hơn nữa cô còn sang phòng bệnh của Lương Hạ để chào tạm biệt một tiếng.

 

Mẹ Tần thấy Tần Văn Trạch tới liền lập tức bảo chuyển đồ đạc cá nhân trong phòng bệnh lên xe.

 

“Con mang hết mấy thứ , để đẩy Minh Tuyết là .”

 

Tần Văn Trạch thấy liền xách những đồ đạc thu dọn gọn gàng ngoài.

 

Phó Minh Tuyết tự lên xe lăn.

 

Thật thể tự bộ khỏi phòng bệnh.

 

Cô cảm thấy lên xuống cầu thang cũng chẳng thành vấn đề.

 

Chỉ tiếc là chồng đồng ý, thế nào cũng bắt cô xe lăn.

 

Chiếc xe lăn vốn thuê của bệnh viện, Tần dứt khoát bỏ tiền mua đứt luôn.

 

Bà nghĩ đến việc vết thương ở chân của con dâu vẫn cần hồi phục trong một thời gian dài, ngày thường xe lăn sẽ lợi hơn cho việc dưỡng thương.

 

Người thiếu tiền thì chẳng bao giờ bận tâm đến chuyện dùng đến sẽ lãng phí .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-922.html.]

Mẹ Tần đẩy cô khỏi phòng bệnh.

 

Xe đỗ ngay tại vị trí bãi đỗ của bệnh viện.

 

Lúc lên xe, Phó Minh Tuyết tự bước lên.

 

Phó Chân Bảo hỏi: “Bà ngoại ơi, sắp về đến nhà ạ?”

 

Mẹ Phó gật đầu: “ , sắp về đến nhà . Chân Chân, con đừng hỏi câu nữa ? Con hỏi bà ngoại nhiều lắm đấy.”

 

“Mấy đứa cứ đợi là , các con sẽ về nhà ngay thôi.”

 

đều đám trẻ bám theo hỏi.

 

Chẳng trả lời bao nhiêu .

 

Lúc Tần Hạo bước tới: “Em gái, em đừng phiền bà ngoại nữa, chúng cổng đợi , lát nữa về, xuống xe là thấy chúng ngay.”

 

Lời khiến Phó Chân Bảo vội vàng lon ton chạy phía cổng.

 

Ba em ở cổng ngóng trông mòn mỏi.

 

Cũng chẳng đợi bao lâu, Phó Chân Bảo bỗng nhảy cẫng lên, con bé vô cùng kích động reo hò: “Xe của kìa, về nhà !”

 

Nói xong liền định chạy tới.

 

Tần Hạo nhanh tay kéo kịp thời.

 

“Em gái, chạy qua đó, nguy hiểm lắm, sẽ giận đấy. Chúng cứ ở cổng đợi, lát nữa xe sẽ dừng .”

 

Phó Chân Bảo thấy sẽ giận thì dám chạy nữa.

 

Chẳng mấy chốc chiếc xe con dừng ngay cổng.

 

Cửa xe mở , Tần bước xuống tiên.

 

“Mẹ ơi, ơi!”

 

Ba đứa trẻ định tiến lên nhưng Tần ngăn : “Mấy đứa tránh một chút, để các cháu xuống xe .”

 

Bên Tần Văn Trạch cũng nhanh chóng bước xuống từ ghế lái, dỡ chiếc xe lăn xuống .

 

Lúc , Phó và Đinh Lan Thất cũng thấy tiếng động, cả hai vội vã chạy ngoài.

 

Họ vặn thấy Phó Minh Tuyết đang từ từ dịch bước xuống khỏi xe.

 

“Chầm chậm thôi, để đỡ con xuống.”

 

 

Loading...