“Ai thế nhỉ?” Buổi trưa gõ cửa chắc chắn Tần Văn Hoắc .
“Để cháu mở cửa.” Đinh Lan Thất nhanh nhẹn mở cửa.
Khi thấy ngoài cửa là chị chồng của Phó Minh Tuyết - Tần Văn Anh, cô vô cùng bất ngờ.
Tần Văn Anh khẽ gật đầu với Đinh Lan Thất.
“Minh Tuyết xuất viện về nhà ?”
“Vâng, về ạ.” Đinh Lan Thất vội đáp.
Sau đó cô nghiêng nhường đường cho Tần Văn Anh bước .
Cô việc ở nhà họ Phó nhiều năm như , chị chồng của Phó Minh Tuyết đương nhiên là cô nhận .
Tần Văn Anh bước trong.
Mấy đang ăn cơm cũng thấy Tần Văn Anh.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Văn Anh, con về thế?” Mẹ Tần mừng rỡ hỏi.
“Con về thăm Minh Tuyết.” Ánh mắt Tần Văn Anh dừng Phó Minh Tuyết.
Thấy Phó Minh Tuyết vẫn đang xe lăn, trong mắt chị lập tức tràn ngập sự lo lắng.
“Chân em thế nào ? Không chứ?”
“Không chị, nhanh khỏi lắm ạ. Thật em đỡ gần hết , chỉ tại cứ bảo em thương nặng, bắt em xe lăn đấy thôi.”
Mẹ Phó thấy cô thế liền nhịn mà chêm một câu: “Bắt con xe lăn cũng là cho con thôi. Làm gì ai thương nặng ở chân như thế mà mười ngày khỏi hẳn ? Không xe lăn thì cái chân của con chắc chắn dùng sức, vạn nhất thọt thì con cũng chẳng tìm chỗ mà .”
Phó Minh Tuyết: “?”
Thọt?
Không đến mức đó, thật sự đến mức đó .
Nếu tin, cô thể tháo băng gạc cho xem vết thương đang hồi phục của .
Rõ ràng là gần như lành lặn .
Lần Tần Văn Anh về phía hai bà .
Chị : “Ngồi xe lăn , đợi em hồi phục thêm một thời gian nữa .”
Mẹ Tần hỏi: “Sao đợt con về? Lần ở mấy ngày?”
“Lần con ở nửa tháng, con gộp mấy đợt nghỉ phép để nghỉ một thể.”
Lời của Tần Văn Anh khiến Tần vô cùng vui mừng.
Mấy năm nay, Tần Văn Anh hiếm khi về nhà.
Cho dù về thì cũng chẳng ở bao lâu.
Còn về ít hơn cả đôi vợ chồng trẻ Tần Văn Hoắc và Phó Minh Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-924.html.]
Có lẽ vì tuổi tác cao nên bà khỏi mong mỏi con gái ruột thể ở bên cạnh nhiều thời gian hơn một chút.
“Nửa tháng cơ , lâu thế thì quá.”
Mẹ Phó và Phó Minh Tuyết khi thấy Tần Văn Anh kỳ nghỉ tận nửa tháng cũng mừng cho chị.
“Khoảng thời gian con ở ? Ở nhà là...”
Mẹ Tần hy vọng chị sẽ về nhà ở.
“Không, con ở nhà riêng của con.”
Tần Văn Anh chỉ tay về phía căn nhà cách đó hai căn.
Chị thích sống chung một mái nhà với Tần Văn Trạch.
Huống chi chị nhà riêng, chẳng việc gì về nhà đẻ ở.
Mẹ Tần ngay là thế mà.
Dù mỗi con gái về, dù chỉ là vỏn vẹn một ngày thì cũng chỉ ở bên khu tứ hợp viện .
“Vậy để sang bên đó ở cùng con mấy ngày.”
Tần Văn Anh: “?”
Có thể từ chối ?
Chị chỉ mỗi ngày tự do tự tại.
Chứ từ sáng đến tối cứ cằn nhằn bên tai.
Có thể lúc chị lâu ngày gặp nên cảm thấy vô cùng mừng rỡ.
chị đầy một ngày , cái miệng sẽ sắc như tẩm độc cho mà xem.
Nghĩ đến đây, chị cảm thấy cần tranh đấu một phen.
Bèn uyển chuyển : “Thật con cần bồi ạ, vả sang đây ở với con thì cháu gái lớn, cháu trai lớn của cần quản nữa ?”
Nếu vì chút tình cảm con ngắn ngủi , chị thẳng toẹt .
“Không , chúng nó đều lớn cả , cần ngày nào cũng kè kè để mắt. Huống chi chẳng còn bố con với Văn Trạch ở đó ? Nếu thì bảo bọn họ qua đây ở cùng chúng cũng . Vừa khéo ngày nào chúng nó cũng nhắc đến cô .”
Tần Văn Anh: “?”
Thôi xin dừng !
Một tới ở còn đủ, còn định kéo theo hai đứa nhỏ nữa.
Chị chút chịu nổi .
“Có còn định gọi cả bố con sang nữa ạ?”
“Cũng , dù chỗ con cũng đủ chỗ ở. Coi như đổi gió một chuyến.” Mẹ Tần ngẫm nghĩ thấy cũng khá .