Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 925

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Anh cảm thấy cả thật sự chút nào.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Một đến còn đủ, mà cả nhà dọn sang ở hết.

 

Chị chỉ chút thanh tịnh ?

 

Mẹ Tần liếc xéo chị một cái, chẳng hề bỏ sót biểu cảm gương mặt con gái.

 

Bà tức : “Nhìn cái vẻ mặt tình nguyện của con kìa, thôi, cho chúng ở thì chúng ở nữa.”

 

Tần Văn Anh lập tức đốp ngay một câu: “Con bảo tình nguyện ? Mẹ đừng tự ý áp đặt suy nghĩ chủ quan của lên con, tứ hợp viện rộng như thế, ở thì cứ việc ở.”

 

Phó Minh Tuyết hai con, đó với chồng: “Mẹ ơi, nếu dọn qua đây ở thì sang căn nhà bên cạnh ở ạ, dù bây giờ cũng đang để trống, qua ở lúc nào cũng , ở bao lâu cũng xong.”

 

Mẹ Tần thấy thế liền vội : “Mẹ trêu nó đấy thôi, nhà bên rộng rãi, cách bên cũng chẳng xa, sang ở .”

 

Tần Văn Anh lập tức đảo mắt xem thường.

 

Sau đó chị sang Phó Minh Tuyết: “Người bắt hết ?”

 

Phó Minh Tuyết : “Còn sót một kẻ nữa ạ. Dù chuyện Tần Văn Hoắc theo dõi , em bận tâm đến nữa.”

 

Tần Văn Anh gật đầu: “ cần em bận tâm, em cứ lo dưỡng thương cho thật .”

 

Mẹ Phó lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện của hai .

 

“Thôi đừng mấy chuyện đó nữa, Văn Anh mau đây ăn cơm cùng .”

 

Nói đoạn, bà bếp lấy thêm bát đũa.

 

“Cảm ơn thím, cháu cũng khéo đang đói.” Tần Văn Anh cũng chẳng khách sáo.

 

Chị bước qua chỗ trống bên cạnh Phó Minh Tuyết, đây là chỗ mà Phó Chân Bảo nhường .

 

“Cảm ơn Chân Bảo nhà bác nhé.” Tần Văn Anh đưa tay véo nhẹ cái má phúng phính của con bé, quả thực yêu c.h.ế.t cái nhóc con .

 

Nếu như đứa con do chị sinh cũng đáng yêu như thế thì... thôi bỏ , dù con ngoan đều là con nhà .

 

Ở đây sẵn , chị việc gì tự chuốc khổ nữa.

 

“Bác cả ơi, Chân Bảo nhớ bác lắm, bác nhớ Chân Bảo ?”

 

Tần Văn Anh con bé cho tan chảy.

 

“Nhớ chứ, nhớ lắm luôn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-925.html.]

“Thế bác cả nhớ Chân Bảo như , lúc thể dắt Chân Bảo cùng ạ? Chân Bảo máy bay.”

 

Trong mắt Phó Chân Bảo ngập tràn khao khát đối với máy bay.

 

Con bé vô cùng sùng bái bác cả lái máy bay .

 

Tần Văn Anh: “?”

 

là trẻ con thì lá gan to, đúng là dám nghĩ thật.

 

Chị đưa tay véo má cô nhóc đáng yêu nữa.

 

“Thế thì cháu xin bố cháu đồng ý , nếu bố cháu đồng ý thì hẵng với bác.”

 

Chị mới thèm kẻ .

 

“Thật thế ạ? Bố đồng ý là ?” Mắt Phó Chân Bảo sáng bừng lên, “Bố lời lắm, mà đồng ý thì bố chắc chắn cũng sẽ đồng ý.”

 

Dứt lời, con bé liền ngoắt đầu sang: “Mẹ ơi...”

 

Tần Văn Anh: “?”

 

Não mới hoạt động khác, nhảy nhanh thật đấy.

 

Hồi chị bằng tuổi , đầu óc nhanh như thế nhỉ?

 

Nghĩ thì hình như là .

 

Ký ức từ nhỏ đến lớn của chị chỉ là đ.á.n.h đ.ấ.m , đó đ.ấ.m đ.á.n.h .

 

Phó Minh Tuyết ngờ nhóc con đẩy câu hỏi sang phía .

 

“Bảo bối , bác cả lái loại máy bay gì thế con?”

 

“Bác cả lái máy bay chiến đấu ạ.” Giọng Phó Chân Bảo dõng dạc, vang dội, còn mang theo sự tự hào nồng đậm.

 

“Thế bác cả của con lái máy bay chiến đấu thì mỗi ngày nhiệm vụ chắc chắn nặng nề, con còn nhỏ quá, đợi khi nào con lớn lên, con thể tự thi đỗ phi công, như con cũng thể bay lượn trời giống như bác cả .”

 

ơi, lớn lên con chế tạo máy bay với chế tạo xe lửa cơ...”

 

Tần Văn Anh nhướng mày, đứa trẻ tí tuổi đầu mà lý tưởng vĩ đại thế ?

 

“Con chế tạo cả máy bay thì việc lái máy bay chẳng chỉ cần học là sẽ học ngay ?”

 

“Thế lái ạ?” Phó Chân Bảo ngây thơ hỏi một câu.

 

 

Loading...