Phó Minh Tuyết:?
Con cái quá khó đối phó thì ?
“— Biết sửa.”
lúc , Phó bưng cơm lên.
Tần Văn Anh lập tức dậy: “Thím, cháu cảm ơn thím!”
Mẹ Phó liền bảo: “Cảm ơn cái gì, một nhà cả mà.”
“Ăn cơm, ăn cơm thôi.” Phó Minh Tuyết chẳng tiếp tục trả lời mấy câu hỏi của con gái nữa.
Mẹ Phó cũng giục mấy đứa nhỏ mau ăn cơm.
Tuy thêm Tần Văn Anh, nhưng may là bữa trưa vốn nấu khá nhiều.
Tần Văn Anh nán quá lâu, cô về căn tứ hợp viện của để dọn dẹp một chút.
Mẹ Tần thấy cũng qua giúp một tay.
Ba đứa trẻ chỗ ở của bác cả cần quét dọn vệ sinh, chúng cũng chạy qua giúp.
Tần Văn Anh:?
Chắc chắn sang quậy phá đấy chứ?
mà, ba đứa nhỏ ở đây, sân viện của Tần Văn Anh lập tức náo nhiệt hơn hẳn.
“Ai chà, con xem xem, con cái thích bao! Hay là con cũng lấy chồng sinh một đứa !”
Tần Văn Anh thấy lời , trán liền đầy vạch đen.
“Mẹ, bao nhiêu năm nay chẳng giục cưới, hôm nay giục ?”
Mẹ Tần tức lườm cô một cái: “Chẳng sợ con già ai chăm sóc —”
Tần Văn Anh cạn lời: “Mẹ, câu của sai quá , con ai chăm sóc chứ?”
Nói cô sang gọi ba nhóc tì đang cặm cụi việc: “Hạo Hạo, Khả Khả, Chân Chân, đây, bác cả hỏi các cháu, đợi bác cả già nữa, các cháu sẵn lòng chăm sóc bác cả ?”
Ba đứa nhỏ thấy liền đồng thanh đáp: “Bác cả, tụi cháu đương nhiên sẽ chăm sóc bác cả ạ.”
“Mẹ thấy , con dưỡng lão nhé! Mẹ đừng lo chuyện bao đồng nữa.”
Cô tận năm đứa cháu trai cháu gái lận—cho dù đứa thì mấy đứa thế nào cũng đứa hiếu thảo.
Huống chi, về già cô sẽ viện điều dưỡng, nơi đó là chỗ đến đấy chứ!
Hơn nữa, bây giờ cô mới bao nhiêu tuổi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-926.html.]
Dưỡng lão là chuyện của mấy chục năm —lo lắng chuyện xa xôi như thế gì?
Ai ngày mai cô còn sống chứ!
Mẹ Tần đảo mắt trừng cô.
Thôi , cưới thì cưới.
Không sinh thì sinh.
Sau bà sẽ bao giờ nhắc đến đề tài nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nơi vốn dĩ thỉnh thoảng vẫn qua quét dọn nên cũng chẳng nhiều bụi bặm.
Thêm đó Tần Văn Anh nấu nướng gì, thế nên nhanh dọn dẹp xong xuôi.
“Tối về nhà ăn cơm nhé.”
Tần Văn Anh vốn định sang chỗ Phó Minh Tuyết ăn chực, nhưng nghĩ , về nhà ăn cơm cũng .
Dù cô cũng hiếm khi mới về một chuyến, bồi bố ăn bữa cơm cũng nên.
Mẹ Tần thấy cô đồng ý thì về .
Tiện thể, bà cũng dắt luôn ba đứa nhỏ .
“Theo bà nội về nhà nào, tối nay ăn cơm ở nhà bà nội, đến lúc đó cùng về với bác cả các cháu.”
Ba đứa trẻ chút yên tâm về .
“Bà nội ơi, tụi cháu thì ạ?”
Phó Chân Bảo đầy vẻ lo âu.
Mẹ Tần:?
Tần Văn Anh thì trực tiếp cô bé chọc .
“Ai da, bé Chân Bảo của bác ơi, cháu đáng yêu thế chứ? Hay là cháu dọn qua ở hẳn với bác luôn .”
Phó Chân Bảo lắc đầu ngay tắp lự: “Thế ạ, là , bác là bác. Mọi đều là quan trọng nhất của Chân Bảo mà.”
Tần Văn Anh ngớt.
“Thế với bác ai quan trọng nhất?”
Phó Chân Bảo chẳng hề do dự đáp: “Bác cả ơi, ban nãy Chân Bảo mà, bác với quan trọng như , thì so sánh ạ. Chúng đều là một nhà mà.”
“Giống như cháu thể hỏi bác cả là cháu với chị ai quan trọng nhất, cháu tin là đối với bác cả thì tụi cháu cũng quan trọng như thôi.”