Tần Văn Anh quả thực kinh ngạc đến ngây .
Đứa nhỏ năng giỏi đến thế chứ?
Chắc chắn là mới sáu tuổi thôi ?
“Bố cháu đúng là kiếp tu nhân tích đức lớn lắm mới thế.”
Nếu thì Tần Văn Hoắc cưới Phó Minh Tuyết?
Không cưới Phó Minh Tuyết thì sinh đứa con gái thiên tài như thế ?
Người những thiên tài ngờ nghệch ít .
Đằng , con bé mới tí tuổi đầu, bàn tới tư duy logic còn đỉnh hơn cả lớn, còn giỏi ăn như thế nữa.
Quan trọng nhất là trông còn vô cùng xinh xắn.
“Bác cả ơi, câu của bác giống hệt bà nội luôn, tại thế ạ?”
Trong mắt Phó Chân Bảo ngập tràn vẻ thắc mắc hiểu.
“Bởi vì cháu giỏi, cháu với chị cũng giỏi, thế nên bố cháu mới là tích đại đức đấy.”
Phó Chân Bảo nửa hiểu nửa : “Ồ, hóa là , thế thì kiếp cháu cũng tích đại đức, để kiếp cháu cũng những đứa con thật giỏi giang.”
Tần Văn Anh:?
Mẹ Tần vỗ cô một cái: “Suốt ngày lăng nhăng cái gì thế , , thôi!”
Sau đó bà dắt mỗi tay một đứa.
Tần Khả Khả và Phó Chân Bảo ngoan ngoãn để bà nội dắt tay.
Còn Tần Hạo thì sát theo lưng bà nội.
“Cháu đưa , cháu qua chỗ Minh Tuyết lấy chìa khóa xe .”
Tần Văn Anh sang chỗ Phó Minh Tuyết.
“Cho chị mượn xe lái một lát nhé. Chị đưa mấy đứa nhỏ về đại viện nhà họ Tần một chuyến.”
Phó Minh Tuyết lập tức ném chìa khóa sang cho cô.
“Chìa khóa chị cứ cầm lấy , dù bây giờ em cũng lái , bao giờ chị thì trả cho em là .”
Tần Văn Anh cũng khách khí: “Được thôi.”
Thực xe đối với cô cũng chẳng quan trọng.
Chỉ là trẻ con cùng thì lái xe sẽ tiện hơn chút.
Dù con bé béo mập chân vẫn còn ngắn, bộ thì quãng đường cũng hề gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-927.html.]
Bốn rưỡi chiều, Tần Văn Hoắc về đến nhà.
“Anh đến bệnh viện ?” Phó Minh Tuyết xuất viện hề báo cho .
Tần Văn Hoắc lắc đầu: “Không, nghĩ thể hôm nay em xuất viện, thế nên thẳng về nhà luôn.”
“ , ba đứa nhỏ ? Sao thấy chúng nó?”
“Chị Văn Anh về , ba đứa cùng chị sang chỗ ăn cơm. Hay là bây giờ cũng qua đó !”
Phó Minh Tuyết cảm thấy ba em họ lâu tụ tập, nhân cơ hội cả nhà đoàn tụ trò chuyện một chút cũng .
Tần Văn Hoắc vô cùng khó hiểu: “Anh qua đó gì? Bọn trẻ ở nhà, chúng thể yên tĩnh một lát.”
“Anh chuyện với chị Văn Anh một lúc ?”
“Anh với chị gì để , chẳng hợp tính , mà kể cả đ.á.n.h thì chị cũng chẳng đ.á.n.h .”
Phó Minh Tuyết:?
Còn chút tình chị em nào ?
“Vợ , bên bác sĩ thế nào?”
“Hồi phục cực kỳ . Vết thương của em chẳng vấn đề gì cả, em cảm thấy qua hai ngày nữa là thể bước thoăn thoắt .”
Tần Văn Hoắc thấy câu thì khóe miệng khỏi giật giật.
“Nếu em mà bước thoăn thoắt, khéo cho em một trận đấy. Mẹ chắc chắn sẽ bắt em yên tĩnh dưỡng.”
Đây là vết thương do đạn b.ắ.n đấy nhé, mới trôi qua mấy ngày mà đòi thoăn thoắt ?
Viên đạn cũng hỏi một câu xem chẳng thèm để nó mắt .
“Vợ , mấy ngày chân em cũng đừng vận động nhiều quá, như thế mới nhanh khỏi . Mẹ thời gian ăn ngon ngủ yên , em đừng để lo lắng.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết:?
Cô thật chẳng ai tin thế nhỉ?
Chân cô sắp khỏi hẳn thật mà.
Lúc , Phó cất tiếng gọi: “Ăn cơm thôi!”
Tần Văn Hoắc liền đẩy xe đưa vợ rửa tay.
Tuy thiếu mất ba đứa nhỏ, nhưng bữa cơm tối vẫn phong phú như cũ.
“Mẹ ơi, nhiều thịt cá thế , chi bằng ăn thanh đạm một chút sẽ bổ dưỡng hơn.”
“Đây là canh bồ câu hầm, cho việc hồi phục của con, hơn nữa, đây cũng thịt béo ngậy gì. Con thấy bát canh thanh đạm ?”