“Vợ, em đừng giận.”
Tần Văn Hoắc cũng ngờ đứa con trai của Tống Ngạn xông lên gọi vợ là .
Theo cái của , con trai của Tống Ngạn chắc chắn là do dạy hư mới thành như .
Có điều, cũng quên khuấy mất việc Tống Ngạn sống ngay sát vách nhà Lương Hạ.
Giọng điệu Phó Minh Tuyết vô cùng thản nhiên: “Em thì gì mà giận chứ? Bọn họ cũng chỉ là phường hề nhảy nhót mà thôi, đáng để ảnh hưởng đến tâm trạng của em.”
“Vậy thì .” Tần Văn Hoắc khi xác định vợ thật sự để bụng chuyện , cũng thở phào nhẹ nhõm một .
Phó Minh Tuyết sang Tần Văn Hoắc: “Anh thấy chuyện thế nào?”
Cô là hỏi Tần Văn Hoắc suy nghĩ gì về chuyện kiếp kiếp trong miệng của Tống Vũ.
Tần Văn Hoắc thực sự hiểu vấn đề mà Phó Minh Tuyết hỏi, chỉ : “Là do Bạch Tư Kỳ xúi giục đấy, chỉ cho em thấy ghê tởm khó chịu mà thôi. Vợ cần để trong lòng .”
Phó Minh Tuyết:...?
Thôi bỏ , cô cũng chẳng buồn nhắc vấn đề nữa.
Dù thì bình thường thực sự khó để thấu hiểu cái chuyện trùng sinh, là chuyện còn giữ ký ức của kiếp như thế .
Huống chi Tần Văn Hoắc là một theo chủ nghĩa duy vật kiên định.
Đương nhiên , cô cũng từng nghĩ đến việc sẽ kể những chuyện kiếp hoang đường ngu xuẩn đến mức .
Cô cảm thấy kiếp của giống như một thế lực vô hình nào đó thao túng tư tưởng , nếu thì tại cô thể ngu ngốc đến mức độ đó chứ?
Cứ nghĩ nhiều thêm một chút về những chuyện của kiếp là đều khiến cô buồn nôn đến mức ói , cô chẳng nhớ dù chỉ là một chút xíu.
Nói thật lòng, nếu hôm nay thấy Tống Vũ, cô thực sự lâu hề nhớ đến những chuyện của kiếp , tựa như ký ức đang dần dần mai một và tan biến .
Chiếc xe chạy về tới tận nhà.
Phó Minh Tuyết bước xuống xe, liền thấy cô con gái nhỏ nhà chạy ùa đón cô.
“Mẹ ơi, ơi, con nhớ lắm.”
Phó Minh Tuyết khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp cùng nụ rạng rỡ , trái tim cô một nữa như tan chảy .
Cô đưa tay bế bổng nhóc con lên, thơm một cái thật kêu lên đôi má phấn nộn non mềm.
“Mẹ cũng nhớ con nhiều lắm.”
Cô bế đứa nhỏ bước trong sân.
Hai đứa trẻ còn cũng vây quanh cô.
“Mẹ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-935.html.]
Phó Minh Tuyết thấy chúng nó, tâm trạng lập tức trở nên hơn nhiều.
“Ừ, các con xong bài tập về nhà ?” Còn về ba con sói mắt trắng nhà họ Tống thì biến cho khuất mắt thì biến!
“Mẹ ơi, con xong ạ.”
Tần Hạo học kỳ tới là sẽ lên lớp chín .
Cho nên, nhiệm vụ học tập của bé phần nặng nề hơn.
Ngày nào bé cũng vô cùng tự giác học tập.
Đương nhiên , bé kế hoạch học tập của riêng .
“Mẹ ơi, chị cũng xong ạ, con giám sát đấy nhé, hơn nữa, bọn con còn cùng vẽ tranh nữa đấy.”
“Con cũng vẽ xong , con vẽ cả gia đình chúng . Có bố , bà ngoại, còn trai, chị gái và cả con nữa.”
Trong lòng Phó Chân Bảo, những cùng sống chung một mái nhà mới thực sự là một gia đình.
Cho nên, cô bé vẽ ông bà nội .
Đương nhiên, còn một nguyên nhân lớn nữa, đó chính là tờ giấy đủ chỗ để vẽ.
Tờ giấy trắng nhỏ một chút.
Đợi tờ giấy trắng to hơn, con bé sẽ vẽ thêm cả ông bà nội nữa.
Phó Minh Tuyết ngạc nhiên mừng rỡ: “Thật ? Vậy lát nữa mang cho xem với nhé.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Chân Bảo gật đầu lia lịa: “Mẹ thả con xuống , con lấy tranh cho xem ngay đây.”
Phó Minh Tuyết đặt cô bé xuống đất.
Có tự do, Phó Chân Bảo nhanh chân chạy tót trong nhà, đó cầm lấy bức tranh chạy vội trở mặt Phó Minh Tuyết.
Cô bé giơ cao bức tranh lên: “Mẹ ơi, .”
Phó Minh Tuyết nhận lấy bức tranh cẩn thận ngắm nghía.
“Ôi chao, Chân Bảo nhà giỏi quá mất, bức vẽ quá chừng!”
Quả nhiên bảo bối nhà cô thiên phú.
Nhận lời khen ngợi, Phó Chân Bảo vui sướng khôn xiết.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp vì kích động mà đỏ bừng cả lên.
“Mẹ ơi, con sẽ vẽ riêng một bức tranh về nhé.”
(Bản chương xong)