“Thật sự . Anh cứ yên tâm ! Được , còn sớm nữa, em đây.”
Phó Minh Tuyết lên xe.
Tần Văn Hoắc dõi mắt cô lái xe rời , lúc mới bước lên xe của .
Phó Minh Tuyết đến Viện Nghiên cứu Khoa học .
Chủ nhiệm Trịnh vặn mặt.
Bất kể là đến trường học tới Viện Nghiên cứu Khoa học, ông luôn là sớm.
Nhìn thấy Phó Minh Tuyết tới, tiên ông mừng rỡ, đó liền lo lắng hỏi: “Minh Tuyết, chân và tay cháu thế nào ?”
Băng gạc băng bó của Phó Minh Tuyết đều tháo .
Vì , Chủ nhiệm Trịnh hỏi thế, cô liền vung nhẹ bàn tay trái từng thương của .
Lại nhấc chân thương lên đung đưa vài cái.
“Khỏi từ lâu ạ, cháu còn trẻ nên khả năng hồi phục siêu lắm.”
Cô câu , Chủ nhiệm Trịnh liền bật .
“Mới mấy ngày chứ? Cháu cẩn thận một chút, đừng để vết thương sắp lành toác .”
“Chủ nhiệm Trịnh, cháu thật sự khỏi mà!” Sao thật mà chẳng ai tin thế nhỉ?
Chủ nhiệm Trịnh tranh cãi với cô chuyện .
Dù vết thương cô là thật trăm phần trăm, phát s.ú.n.g nào là giả cả.
“Cho dù khỏi thì cũng chú ý giữ gìn, thường bảo gãy xương tổn gân mất trăm ngày! Cơ thể chúng là quan trọng nhất, sức khỏe mới việc hơn .”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Chủ nhiệm Trịnh đúng ạ, sức khỏe đúng là vốn liếng của cách mạng. Cháu sang tổ nghiên cứu xem tình hình .”
“Được.” Chủ nhiệm Trịnh nhớ một chuyện khác, “Nếu cháu , lát nữa chín rưỡi họp, cháu qua một chuyến nhé.”
Phó Minh Tuyết dấu tay.
Sau đó liền rời .
Khi cô tới khu vực việc của tổ , thấy cô đều vô cùng kinh ngạc.
“Phó công, cô ? Vết thương của cô nên tịnh dưỡng thêm ?”
“ đấy, Phó công, cô dưỡng thương cho mới .”
Mọi mồm năm miệng mười bày tỏ sự quan tâm với Phó Minh Tuyết.
Điều khiến trong lòng Phó Minh Tuyết ấm áp.
Cô : “Yên tâm , , khỏi hẳn .”
Lời đương nhiên tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-937.html.]
Dù lúc Phó công viện, bọn họ đều từng đến thăm.
Ba vết thương do s.ú.n.g b.ắ.n lận đấy!
Lại còn vết d.a.o chém.
Mới xuất viện bao lâu chứ?
Dù là thần đan diệu d.ư.ợ.c cũng thể lành nhanh đến thế.
“Được , bàn về vết thương của nữa, tiến độ của đợt thế nào ? Có vấn đề gì ?”
Phó Minh Tuyết nhắc đến công việc.
Liền khiến sự chú ý của lập tức chuyển hướng.
“Phó công, hệ thống động lực hình như chút nghẽn thúc đẩy tiếp , cô qua xem thử xem vấn đề gì.”
Phó Minh Tuyết lời , vẻ mặt lập tức nghiêm túc hơn vài phần.
“Đi, qua xem .”
Cả nhóm lập tức cùng theo.
Sau khi tới nơi, Phó Minh Tuyết cẩn thận đối chiếu liệu.
Đến chín giờ rưỡi vẫn tra soát xong.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tuy nhiên, cô họp .
Lúc cô đến phòng họp, phụ trách các tổ khác bên đều mặt.
Cuộc họp kéo dài suốt hai tiếng rưỡi, nội dung thảo luận thực sự quá nhiều.
Sau cuộc họp, Chủ nhiệm Trịnh gọi giật Phó Minh Tuyết .
“Phó công, cô qua phòng việc của một chuyến.”
Phó Minh Tuyết gật đầu, cô thu dọn biên bản cuộc họp bàn.
Đang định theo Chủ nhiệm Trịnh thì Cốc Trinh bước tới.
Anh ân cần hỏi: “Phó công, vết thương của cô thế nào ?”
Lúc Phó Minh Tuyết thấy Cốc Trinh, thực cảm thấy kỳ lạ.
Dù theo lẽ thường, bất kể thế nào thì cũng là tổ trưởng Lê Chiêu tới họp chứ?
Sao là Cốc Trinh thế ?
Hơn nữa trông Cốc Trinh vẻ vô cùng tiều tụy.
“Vết thương của . , tổ trưởng Lê bên các ?”
(Hết chương)