Lúc Phó Minh Tuyết tan ca đang định về nhà thì thấy xe của Tần Văn Hoắc đỗ ngay cạnh xe .
Việc khiến cô hết sức cạn lời.
“Sao tới đây?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Anh đến đón em tan .” Tần Văn Hoắc một cách tự nhiên.
“Đại ca , em tự lái xe tới đây mà, đón em gì chứ? Huống hồ bây giờ mới hơn bảy giờ một chút, em thể tự lái xe về .”
Tần Văn Hoắc chỉ chiếc xe của : “Em xe của , sáng mai đưa em .”
Phó Minh Tuyết lời , khóe miệng khỏi giật giật.
“Thế xe của em tính ? Cứ để đây ?”
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Ừ, đỗ ở đây là . Còn thể tiết kiệm chút tiền xăng.”
Phó Minh Tuyết:...?
Cô thiếu chút tiền xăng đó chắc?
“Đi thôi, em mà về muộn thêm chút nữa là yên tâm . Không chỉ yên tâm mà ba đứa nhỏ nhà em cũng sốt ruột lắm đấy.”
Tần Văn Hoắc kéo cửa xe .
Anh hiệu cho Phó Minh Tuyết lên xe.
Phó Minh Tuyết:...?
Đã như thì cô liền xe về.
Lên xe xong, cô đầu Tần Văn Hoắc.
“Ngày mai đừng đến đón nữa, em thật sự tự lái xe về mà. Hơn nữa hôm nay em ở Viện Nghiên cứu Khoa học, ngày mai chắc ở đây. Nếu chạy qua chẳng sẽ mất công toi một chuyến ?”
“Không , cho dù mất công thì vẫn thời gian.” Tần Văn Hoắc chẳng thèm bận tâm.
Phó Minh Tuyết:...?
“Sao chẳng chịu gì thế? Đừng lãng phí thời gian như nữa, ở nhà chơi với con ! Sau mà bận rộn lên thì chắc thời gian rảnh thế .”
“Vậy ! Anh lời vợ.”
Phó Minh Tuyết câu khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“ , kẻ nội gián ở Viện Nghiên cứu Khoa học của các em bắt , tên là Lê Chiêu. Chính là cựu tổ trưởng tổ vật liệu của các em, sáng nay mới chuyện .”
Phó Minh Tuyết hề bất ngờ.
Dù cô cũng , Tần Văn Hoắc lúc chắc chắn cũng nắm tin tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-940.html.]
“Vâng, sáng nay Chủ nhiệm Trịnh với em về việc , nhưng lẽ sẽ biểu hiện lập công chuộc tội.”
Tần Văn Hoắc , ánh mắt tối sầm .
Hai bàn tay siết chặt vô lăng nổi đầy gân xanh.
Phó Minh Tuyết nghiêng đầu liếc một cái.
“Được , chúng cần bận tâm chuyện , dù cũng sẽ xử lý, hơn nữa bọn họ cũng cần dựa Lê Chiêu để đào sâu lôi nhiều kẻ hơn nữa.”
Tần Văn Hoắc thêm gì nữa.
Xe chạy đến nửa đường thì vặn qua một con phố sầm uất.
Tần Văn Hoắc sang hỏi: “Vợ, em ăn tối đúng ? Có ăn chút gì ở đây hẵng về nhà ?”
Anh thời gian vì vết thương của cô nên cơm nước vợ nấu đều thuộc dạng tương đối thanh đạm.
“Bảy giờ em mới tan , đương nhiên là ăn cơm ở nhà ăn cơ quan . Đi thôi! Về nhà.”
“Được.”
Tần Văn Hoắc lái xe về đến nhà.
Mẹ Phó thấy hai cùng về: “Xe của con ?”
“Con để ở cơ quan ạ, ngày mai Tần Văn Hoắc đưa con .”
Mẹ Phó cảm thấy thế , dù chân cẳng còn lành hẳn đòi lái xe.
Bà thực sự chẳng yên tâm chút nào.
“Đã ăn cơm ?”
“Con ăn ạ, con tắm đây.” Hôm nay Phó Minh Tuyết bận rộn cả ngày, dính dớp mồ hôi khó chịu.
Tần Văn Hoắc liền lập tức về phòng tìm quần áo cho cô.
Đến khi Phó Minh Tuyết bước phòng thì thấy Tần Văn Hoắc chuẩn sẵn sàng quần áo giặt cho cô.
“Vợ, đưa em .”
Phó Minh Tuyết một cái, đó nhận lấy quần áo.
Tắm xong, cô qua xem mấy đứa trẻ.
Cũng chơi với chúng quá lâu, dù cô vẫn còn công việc quan trọng cần bận rộn xử lý...
(Hết chương)