Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 944

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:59:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết bên lên lớp giảng dạy, đến Viện Nghiên cứu Khoa học, đôi khi còn chạy sang căn cứ quân sự.

 

Mỗi ngày cô đều bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi.

 

Chỉ buổi sáng là chút thời gian mặt các con, buổi tối về đến nhà thì cơ bản cũng là mười một, mười hai giờ đêm .

 

Vào khung giờ đó, ba đứa trẻ từ lâu chìm sâu trong giấc mộng êm đềm.

 

Thoắt cái, một tháng cứ thế trôi qua.

 

Hôm nay, hiếm hoi lắm Phó Minh Tuyết mới tan sớm hơn thường lệ.

 

Cô dự định sẽ đến trường học để đón con.

 

Đầu tiên là ghé qua khu tiểu học .

 

Phó Chân Bảo và Tần Khả Khả đều học chung một trường tiểu học.

 

Kể từ khi Phó Chân Bảo lớp một, ngày nào con bé cũng học vô cùng hăng hái.

 

Tan học xong, con bé sẽ sang khu trung học cơ sở để đợi trai và chị gái.

 

Ba em sẽ cùng đợi bà ngoại đến đón về.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó Minh Tuyết đợi ở cổng trường tiểu học một lát thì thấy cô con gái út bước ngoài.

 

“Chân Chân, ở đây !”

 

cất tiếng gọi, Phó Chân Bảo liền thấy cô ngay.

 

Con bé tức thì mừng rỡ khôn xiết.

 

Nhanh chân chạy thật nhanh về phía cô.

 

“Mẹ ơi, hôm nay thời gian đến đón Chân Chân thế ạ?”

 

Gương mặt nhỏ nhắn mập mạp đáng yêu của Phó Chân Bảo lộ rõ vẻ kích động tột cùng.

 

“Hôm nay thành xong công việc sớm nên về , thời gian thì đương nhiên đến đón cô con gái bảo bối của . Đi thôi, bây giờ chúng cùng đón trai và chị gái của con nào.”

 

“Dạ , ơi!”

 

Phó Minh Tuyết bế con bé lên.

 

Phó Chân Bảo nghiêng né tránh: “Mẹ ơi, bây giờ con là học sinh tiểu học , là trẻ con lớn đó ạ, thể để bế con nữa .”

 

Phó Minh Tuyết thấy lời của con bé thì kìm bật thành tiếng.

 

“Hóa là trẻ con lớn cơ đấy, nhưng mà trong lòng , con và chị gái mãi mãi là những nàng công chúa nhỏ của mà!”

 

“Công chúa nhỏ cũng tự bộ chứ ạ. Mẹ ơi, cứ dắt tay con .”

 

Nhóc tỳ xong liền chủ động đặt bàn tay nhỏ bé của lòng bàn tay của Phó Minh Tuyết.

 

Phó Minh Tuyết thật sự yêu thương đứa con bé bỏng của đến tận cùng ruột gan.

 

Trên đời đứa trẻ ngoan ngoãn và đáng yêu đến nhường chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-944.html.]

“Được , sẽ dắt tay bảo bối nhỏ nhà nhé. , Chân Chân ở trường học thế nào?”

 

“Dạ lắm ạ, các bạn học đều ngoan, các bạn nhè , chỉ ồn ào một chút thôi, các thầy cô giáo cũng nữa ạ. mà...”

 

con?” Phó Minh Tuyết tò mò hỏi.

 

“Mẹ ơi, những gì thầy cô dạy con đều hết đó ạ!” Phó Chân Bảo khẽ thở dài một tiếng.

 

Mỗi khi giờ học, những kiến thức mà các thầy cô giảng dạy, con bé đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

 

Kiến thức thực sự quá mức đơn giản.

 

“Mẹ ơi, con thể nhảy lớp giống như trai ạ?”

 

Phó Minh Tuyết bật : “Con mới học một tháng thôi mà! Sao tính đến chuyện nhảy lớp ?”

 

mà con đều hết cả , học thế chẳng lãng phí thời gian của con ? Mẹ ơi, con sớm chế tạo xe lửa cơ, thời gian quý giá lắm ạ, con cũng thi sớm hơn.”

 

“Mẹ xem , con thể học chung một lớp với trai ạ?”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Đang từ lớp một mà đòi nhảy vọt thẳng lên lớp chín ?

 

Thế thì sang năm chẳng sẽ nhảy thẳng lên lớp mười hai luôn ?

 

“Chuyện để về suy nghĩ ?”

 

Phó Chân Bảo thấy liền vô cùng hào hứng.

 

“Mẹ ơi, bao giờ mới suy nghĩ xong ạ?”

 

“Cho ba ngày nhé.”

 

Phó Chân Bảo bảo ba ngày thì chút xíu thất vọng.

 

Tuy nhiên, ngay đó con bé vui vẻ trở .

 

“Mẹ ơi, hẹn đúng ba ngày đấy nhé!”

 

“Được .” Phó Minh Tuyết khẽ đưa tay véo nhẹ chiếc mũi nhỏ của con gái.

 

Trường trung học cơ sở ngay sát vách bên cạnh, thế nên chỉ vài bước chân là tới nơi.

 

Hai con cạnh lập tức thu hút vô ánh của đường.

 

May mà ở thời đại học sinh trung học cơ sở hiếm khi phụ đến đón tận nơi.

 

Cũng đợi quá lâu, Phó Chân Bảo thấy Tần Khả Khả bước .

 

Con bé lập tức cất giọng lảnh lót hét lớn: “Chị ơi, ở đây, ở đây nè, đến đón chị !”

 

Còn kịp đợi Tần Khả Khả chạy tới mặt bọn họ.

 

Đã một nhanh chân lao vút tới chắn mặt hai con.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...