Động tác của Phó Minh Tuyết nhanh, cô cất kỹ bản vẽ bỏ ngăn kéo, hơn nữa còn khóa chặt ngăn kéo .
Còn chìa khóa thì vô tình biến mất giữa những ngón tay.
Động tác kín đáo, Tần Văn Hoắc tự nhiên hề chú ý tới.
Thấy vợ dọn dẹp xong, liền bước tới bế xốc cô lên.
Phó Minh Tuyết lơ lửng giữa trung, hai tay lập tức vòng lấy cổ .
Đêm khuya, nhưng đêm chiến đấu kịch liệt thuộc về hai vợ chồng mới chỉ bắt đầu──
Hôm , lúc Phó Minh Tuyết thức dậy, Tần Văn Hoắc ở đó.
Cô đầu định cầm đồng hồ xem giờ thì phát hiện đồng hồ còn đè một mảnh giấy nhỏ.
Phó Minh Tuyết vươn tay cầm mảnh giấy đó lên xem.
Phía chính là nét chữ do Tần Văn Hoắc để .
──Vợ , đây, trong nhà đành vất vả cho vợ nhé!
Phó Minh Tuyết những chữ mảnh giấy , khỏi nhướng mày.
Cô cất thẳng mảnh giấy trong gian.
Trong gian của cô thu gom ít những mảnh giấy nhắn như thế , cô cảm thấy đợi già , thể gom tất cả những mảnh giấy một cuốn sổ nhỏ.
Lấy xem cũng khá thú vị.
Thức dậy ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt.
“Mẹ, buổi sáng lành!”
Ba đứa trẻ đang tấn đồng loạt chào hỏi.
“Các bảo bối buổi sáng lành!”
Phó Minh Tuyết vẫn hài lòng về khả năng tự kiểm soát của các bảo bối nhà .
Bố chúng nhà, tụi nhỏ vẫn thể tự thành huấn luyện mỗi ngày, xem như cực kỳ tự giác .
Đợi cô đ.á.n.h răng rửa mặt xong, ba đứa trẻ cũng kết thúc việc tấn.
Trên tụi nhỏ bây giờ mồ hôi, bèn về quần áo.
Phó Minh Tuyết chờ tụi nó cùng ăn sáng.
“Hôm nay, đưa các con đến trường.”
Ba đứa trẻ thấy thế đều vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-950.html.]
Tần Hạo thì hiểu chuyện, “Mẹ, bận , cần đưa tụi con , cả, tụi con thể tự .”
Nó bây giờ cần bà ngoại đưa nữa, nó thể cùng hai cô em gái học về .
Đi bộ cũng chỉ mười mấy phút thôi, quá xa.
Thế nhưng, bà ngoại yên tâm tụi nó, cho nên thỉnh thoảng tan học vẫn lái chiếc xe ba gác đó đến đón tụi nó.
Phó Minh Tuyết mỉm , “Không , đưa các con qua đó.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ba đứa trẻ thấy , vui đến mức chịu .
Sau bữa sáng, tụi nhỏ mỗi đứa đeo một cái cặp sách.
“Baud ngoại, tụi con học đây.”
Mẹ Phó xua tay, “Ừ, ! Học hành cho giỏi !”
Phó Minh Tuyết bảo với bà, “Mẹ, buổi chiều cần đón tụi nó , chiều con cũng sẽ tan sớm.”
“Được. Thế tối nay gói sủi cảo cho các con nhé?”
Mẹ Phó con gái nhà thích ăn sủi cảo.
Hơn nữa, ba đứa trẻ cũng thích món .
Phó Minh Tuyết lập tức gật đầu, “Sủi cảo thì đấy, con thích nhân dưa chua, đến lúc đó gói nhiều thêm mấy cái.”
“Được.”
Mẹ Phó tự dưa chua, thứ muối ít .
Ba đứa trẻ lên xe, Phó Minh Tuyết đưa tụi nó đến trường.
Nhìn tụi nhỏ lượt trong, lúc cô đang định lái xe rời thì thấy Tống Ngạn đang ở cách đó xa.
Phó Minh Tuyết một cái thôi cũng thấy bẩn mắt.
Lúc cô chuẩn đạp ga rời thì tên Tống Ngạn nhanh chóng chạy tới.
“Minh Tuyết──”
Phó Minh Tuyết hề xuống xe, cô mặt cảm xúc , “ cái nhà các là hết trò ? Sao cứ bám như cao dán ch.ó thế hả? Sao nào, các rời khỏi là từng một sống nổi nữa chắc?”
“Xin , , thực , đến chỉ với cô một tiếng, chuyển trường cho Tống Vũ , cho nên, cô cần lo lắng cho nó──”
“Phi, các là thứ gì chứ? Cũng xứng để lo lắng ư? Cút xa một chút cho .”
Phó Minh Tuyết nhảm thêm với , trực tiếp kéo cửa sổ kính lên.
Sau đó đạp ga một cái, xe liền rời khỏi chỗ cũ──