Tần Khả Khả dứt lời, Phó Minh Tuyết thể cảm nhận con bé ghét Tống Vũ đến mức nào.
“Không cần để ý đến khác, các con cứ lo học phần của là .”
“Vâng , con thèm để ý nó, nhưng nó rời thì con vẫn vui, con chẳng nó gọi là chút nào, cảm giác đáng ghét cực kỳ.”
Tần Khả Khả lớn ngần mà từng ghét ai đến mức .
Bây giờ, con bé thực sự vô cùng ghét tên Tống Vũ .
Thật từ lúc khai giảng thấy nó, con bé vô cớ chẳng ưa nổi .
Sau cần chạm mặt kẻ đáng ghét nữa, trong lòng quả thực vui vẻ hơn hẳn.
Xe ô tô chạy về đến nhà.
Ba đứa trẻ xuống xe xong liền tung tăng nhảy nhót trong sân.
Mẹ Phó thấy các cháu về liền : “Hôm nay trông mấy đứa vui vẻ thế, vì mai nghỉ ?”
“Bà ngoại ơi, tụi cháu vui là vì cái tên Tống Vũ đáng ghét chuyển trường ạ!” Tần Khả Khả nhịn báo tin vui .
Mẹ Phó tin , mắt sáng rực lên mấy phần.
“Thật thế ? Nó chuyển trường ?”
“Thật mà bà, nó chuyển sang trường cấp hai Ba , cách trường của bọn cháu xa lắm!”
Đối với con bé, đó là ngôi trường cách xa tận mấy con phố.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Cách xa là !” Không bà thành kiến với khác.
Đứa con của Tống Ngạn và Bạch Tư Kỳ đều dạy hư , thể gì chứ?
Nếu cùng học một trường thì chắc chắn sẽ còn lắm chuyện rắc rối.
Mấy đứa nhỏ nhà bà tâm tư đơn thuần, trong sáng, nếu kẻ nảy sinh ý đồ thì đúng là khó lòng phòng !
Đợi ba đứa trẻ nhà, Phó liền ghé sát gần Phó Minh Tuyết: “Minh Tuyết, con bảo cái tên Tống Ngạn rốt cuộc nghề gì? Sao thể bảo chuyển trường cho con là chuyển ngay thế?”
Phó Minh Tuyết thầm lạnh trong lòng.
Còn chẳng vì Tống Ngạn ký ức kiếp , chỉ cần chuyện ngu xuẩn thì cuộc sống và mạng lưới quan hệ sẽ chẳng hề tệ.
Hơn nữa, Tống Ngạn chỉ cần hồ đồ vì Bạch Tư Kỳ thì vẫn là một kẻ khá luồn lách tính toán.
Chỉ là để cho cả nhà họ Tống sống những ngày tháng êm ấm thì trong lòng cô vẫn vô cùng khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-952.html.]
Dù giam mấy năm thì thấm tháp , kiếp cả nhà bọn họ hại cô thê t.h.ả.m nhường nào!
“Mẹ, cần bận tâm đến họ, dù những kẻ vẫn dễ tự tìm đường c.h.ế.t.”
“Cũng đúng, con ả Bạch Tư Kỳ ở thị trấn thích trò , tin cái tính nết bây giờ sửa .”
“Không cần để ý họ , chúng cứ sống những ngày tháng của là . , tối nay chẳng bảo gói sủi cảo ăn ? Mẹ chuẩn xong ?”
“Mấy cái sủi cảo với thím Đinh của con xong từ sớm , lát nữa là thả nồi nấu thôi.”
Nửa tiếng , cả nhà ăn món sủi cảo nóng hổi thơm ngon.
Ba đứa trẻ cực kỳ thích, ăn ít.
Điều khiến Phó vui mừng khôn xiết.
Bà chỉ thích lũ trẻ ăn thật nhiều.
Phó Minh Tuyết cũng ăn thêm mấy cái.
Sau bữa cơm, Phó Minh Tuyết với ba đứa trẻ:
“Ngày mai nghỉ, các con thể sang nhà bà nội ở vài hôm, để bà ngoại các con cũng thảnh thơi mấy ngày.”
“Dạ , ! Vậy chúng con chỉ ở hai ngày thôi nhé.”
Ba đứa trẻ tuy cũng quý ông bà nội.
chúng vẫn thích ở nhà hơn.
Dù ở nhà mà!
Dù cho về muộn, thể chúng đợi .
buổi sáng chúng vẫn thể thấy !
Phó Minh Tuyết thấy các con đưa yêu cầu như , đương nhiên đồng ý.
“Được, ở hai ngày nhé.”
Mẹ Phó ý kiến gì.
Dù để con trẻ gần gũi với ông bà nội cũng là chuyện .
(Hết chương)