Ngày hôm , khi Phó Minh Tuyết chuẩn liền hỏi ba đứa trẻ: “Để đưa các con qua đó nhé?”
Tần Hạo lập tức đáp: “Không cần ạ, lát nữa bà ngoại bảo sẽ đưa chúng con qua.”
Mẹ Phó lúc tới: “ , đưa tụi nhỏ qua, con đừng bận tâm chuyện nữa, tiện thể cũng sang bên đó một chuyến.”
Bà trồng ít rau cải xanh, định lát nữa hái một ít mang sang.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tứ hợp viện bên cạnh tuy để trống nhưng một mảnh đất trồng rau, bà nhổ sạch hoa trồng đó để lấy chỗ trồng rau.
Phó Minh Tuyết thấy liền gật đầu: “Vậy ạ, con lo nữa, nhưng lát nữa lái cái xe ba bánh nhỏ nhớ chậm thôi đấy.”
Mẹ Phó sốt ruột: “Mẹ tự chừng, con cứ lo của con .”
Phó Minh Tuyết: “...”
Thôi , cô là chứ gì.
“Mẹ tạm biệt!”
“Mẹ lái xe cẩn thận nhé!”
“Mẹ đừng vất vả quá nhé!”
Ba đứa trẻ đồng thời vẫy tay với Phó Minh Tuyết.
Phó Minh Tuyết lái xe đến trường học .
Cô dừng xe mặt hai đang chờ.
Hạ cửa kính xe xuống, cô gọi họ: “Hai em mau lên xe .”
Vân Triết và Lê Chính Phi lập tức mở cửa ghế , nhanh chóng .
Phó Minh Tuyết thấy hai ngay ngắn liền nổ máy lái .
Một tiếng , xe tới Viện Nghiên cứu Khoa học.
“Xuống xe thôi.”
Phó Minh Tuyết đẩy cửa bước xuống xe.
Hai ghế cũng vội vàng theo xuống.
Khi thấy Viện Nghiên cứu Khoa học mắt, đồng t.ử của họ co rút mạnh mẽ.
Công trình kiến trúc của Viện Nghiên cứu Khoa học trông đồ sộ, trang nghiêm đầy vẻ thần bí.
Đặc biệt là lúc xe chạy ban nãy, ở bốt gác còn lính cảnh vệ gác nghiêm ngặt.
“Còn ngây đó gì? Đi thôi, theo trong!”
Phó Minh Tuyết xong liền cất bước dẫn đường.
Vân Triết và Lê Chính Phi vội vàng rảo bước theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-953.html.]
Đây là đầu tiên họ đến Viện Nghiên cứu Khoa học , thật lòng, họ vô cùng căng thẳng.
Suốt dọc đường trong.
Bất cứ ai bắt gặp đều chào hỏi Phó Minh Tuyết.
Họ liên tục cất tiếng chào “Kỹ sư Phó”.
Trong lòng hai kinh ngạc thôi, từ thái độ của những nhà nghiên cứu khoa học thể thấy địa vị của Giáo sư Phó ở viện nghiên cứu dường như cao.
Giáo sư Phó tuy giỏi giang, nhưng đây là Viện Nghiên cứu Khoa học cơ mà!
Nơi đây những bậc tiền bối lớn tuổi, cống hiến to lớn nhan nhản khắp nơi.
Dù nữa thì hiện tại Giáo sư Phó cũng chỉ là một nhà nghiên cứu trẻ tuổi thôi chứ?
ngay đó họ nghĩ, Giáo sư Phó tuổi trẻ thế mà ở trường chẳng cũng là giáo sư ?
Hai im lặng một lời, rảo bước bám sát vì sợ tụt phía .
Phó Minh Tuyết ghé qua phòng việc .
“Đây là phòng việc của , đồ đạc cá nhân của hai em cần để đây ?”
Cả hai đồng thanh lắc đầu: “Dạ ạ.”
“Được, hai em đợi một lát.”
Phó Minh Tuyết sắp xếp những bản vẽ mà mang tới.
Sau đó liền bảo hai theo .
Cô dặn dò hai : “Hôm nay hai em cứ lắng là .”
“Vâng ạ.” Giọng điệu của cả hai đều khó giấu nổi sự kích động.
Đừng là chỉ lắng , cho dù bảo họ chạy việc vặt, chân sai vặt cũng cam lòng.
Phó Minh Tuyết dẫn hai đến phòng việc của tổ nghiên cứu.
Xương Thanh Trạch hai trai trẻ, khỏi hỏi: “Kỹ sư Phó, hai vị là?”
“Sinh viên đang hướng dẫn, đây là Vân Triết, còn đây là Lê Chính Phi. Hai em khá nhiều thiên phú về mảng động cơ hàng , để các em sang đây tham gia một chút. Bởi vì đề tài giao cho các em nghiên cứu chính là về phần động lực động cơ.”
Phó Minh Tuyết giới thiệu Xương Thanh Trạch với Vân Triết và Lê Chính Phi: “Đây là Tổ trưởng Xương, phụ trách chính mảng nghiên cứu và phát triển động cơ.”
Vân Triết và Lê Chính Phi , lập tức nghiêm trang kính cẩn.
“Chào Tổ trưởng Xương ạ!”
“Chào Tổ trưởng Xương ạ!”
(Hết chương)