“Bà ngoại!”
“Bà ngoại!”
“Bà ngoại!”
Ba đứa trẻ đồng thanh gọi một tiếng, Phó mừng rỡ khép miệng.
Đặc biệt là Tần Hạo, bây giờ , ở bên Viện Nghiên cứu Khoa học nên ít khi về nhà.
Mẹ Phó thấy thì yêu quý vô cùng.
“Hạo Hạo nhà đúng là lớn thành một trai tuấn tú .”
Lời thốt khiến Tần Hạo cũng nở nụ bẽn lẽn.
Phó Chân Bảo thấy trai như liền híp mắt chen : “Tiếp theo đây bà ngoại nên bận tâm chuyện cả đối tượng ạ?”
Mẹ Phó gật đầu lia lịa: “ đúng đúng, Hạo Hạo, ở đơn vị các cháu cô gái nào xinh xắn ? Cháu mà thích thì tranh thủ thời gian mà yêu đương một , kết hôn sớm sinh con sớm, cái già của bà vẫn còn khỏe mạnh lắm, còn thể giúp các cháu trông con đấy!”
Trông cậy nó trông con là chuyện thể nào.
Con gái Minh Tuyết của bà bây giờ công việc còn bận rộn hơn mấy đứa trẻ nhiều!
Tần Hạo cũng ngờ bản đến tuổi giục cưới .
Cậu bất đắc dĩ lên tiếng: “Bà ngoại, tuổi mụ của cháu mới hai mươi mốt thôi, chuyện tìm đối tượng vội ạ.”
Mẹ Phó lập tức bảo: “Sắp sang tuổi hai mươi hai đấy. Chuyện mà đặt ngày xưa là con cái mua nước tương giúp lớn .”
Tần Hạo:...?
Cũng là ngày xưa mà.
“Bà ngoại, bây giờ kết hôn muộn sinh con muộn mới ạ! Cháu thật sự vội .”
Mẹ Phó: “Cháu vội nhưng bà vội chứ! Bây giờ chân tay bà vẫn còn cử động , còn thể trông con giúp cháu, qua vài năm nữa chân tay bà già yếu là chẳng thể trông nổi nữa .”
Mặt Tần Hạo đỏ bừng.
Đối tượng còn thấy bóng dáng , bà ngoại nhắc đến chuyện con cái .
“Bà ngoại, chuyện thật sự còn sớm lắm ạ... Hiện tại cháu vẫn lấy công việc trọng, hơn nữa cháu cũng thích kết hôn muộn một chút. Dù cho con thì cũng thể để bà ngoại vất vả , cháu sẽ thuê về trông nom.”
Chàng trai trẻ da mặt mỏng, chuyện cũng lưu loát, bắt đầu trở nên ấp úng.
Mẹ Phó còn định thêm gì nữa thì Phó Minh Tuyết mới về nhà cắt ngang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-957.html.]
“Mẹ, đừng giục cưới nữa, duyên phận là do trời định mà! Đến lúc thích hợp tự nhiên sẽ cháu dâu thôi, Hạo Hạo hiện tại tuổi còn nhỏ, thật sự vội .”
Tần Hạo thấy lời vô cùng cảm động: “Mẹ...”
Phó Minh Tuyết híp mắt nháy mắt với một cái.
Ra hiệu là cô hiểu.
Mẹ Phó tức lườm cô một cái.
Người đúng là chẳng chịu sốt ruột chút nào cả!
“Mẹ, , đừng mấy chuyện nữa, hôm nay là ngày vui mà, mau xem chiếc bánh sinh nhật con đặt cho .”
Lời của cô lập tức dời sự chú ý của Phó.
“Chiếc bánh to thế? Lãng phí tiền bạc quá!”
Tuy ngoài miệng nhưng nụ mặt bà vẫn thể giấu nổi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Không lãng phí ạ, nhà đông , mỗi một miếng là hết ngay mà. Lát nữa Việt Việt và Xảo Xảo cũng qua đây nữa đấy!”
Mẹ Phó Tần Việt và Tần Nhược Xảo cũng qua, tự nhiên trong lòng vui mừng.
lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Phó Chân Bảo lập tức : “Cháu mở cửa, chắc chắn là Việt và chị Xảo Xảo đến .”
Quả nhiên, khi Phó Chân Bảo mở cửa liền thấy hai em họ.
“Anh Việt, chị Xảo Xảo, hai đến , nãy em còn đang nhắc đến hai đấy! Ui chao, Việt của em trai quá mất!”
Tần Việt chút ngượng ngùng.
Trên tay xách theo quà tặng.
“Em gái nhỏ cũng càng ngày càng xinh hơn .”
Phó Chân Bảo hếch cằm: “Đó là đương nhiên, nhan sắc của bổn tiểu thư là vô địch thiên hạ mà. Đi thôi, mau trong nhà chuyện.”
Cô bé bước tới khoác lấy cánh tay Tần Nhược Xảo.
“Chị Xảo Xảo, em nhớ chị c.h.ế.t !”
(Hết chương)