“Nhổ , bà cái gì mà bà? Có thế nào thì mày cũng chỉ là cái thứ mặt dày vô lương tâm! Vậy mà dám chạy đòi cháu ngoại tao cắt thận cho con gái mày!”
“Mẹ kiếp, mày tự mà cắt một quả thận cho con gái mày? Là mày thận, là thận của mày cũng hỏng bét ?”
Khí thế của bà Phó vô cùng áp đảo, chỉ thẳng mặt Lạc Lan Thấm mà mắng xối xả.
Nước bọt b.ắ.n đầy cả mặt Lạc Lan Thấm.
Mặt Lạc Lan Thấm thoắt xanh thoắt tím.
Cả nhà họ Quý đến lúc mới vỡ lẽ bà là ai.
“Tao cảnh cáo cái thứ độc ác như mày, nếu còn dám tìm đến cháu gái tao một nữa, tao một là đ.á.n.h mày một ! Mẹ kiếp, chẳng nuôi nấng ngày nào, mày dám vác mặt bảo cháu gái tao cắt thận hả, tưởng nó dễ bắt nạt lắm chắc?”
“Đứa trẻ do bà già một tay bón từng thìa cơm, dọn từng bãi phân nuôi lớn, là thứ tán tận lương tâm như mày thể tùy tiện ức hiếp, bóc lột đấy ?”
Bà Phó càng càng tức, ngứa ngáy tay chân chịu nổi, bà chẳng thèm khách khí, vung tay tát thẳng mặt ả tiếp.
“Chát! Chát! Chát!”
Sức chiến đấu là hung hãn vô cùng.
Nhà họ Quý quả thực từng thấy bà già nào hung dữ đến mức .
Chỉ vài phát bạt tai, mặt Lạc Lan Thấm sưng vù cả lên.
Ả thậm chí lấy một cơ hội phản kháng, cả đầu óc đ.á.n.h cho choáng váng m.ô.n.g lung.
Hai tai cứ lùng bùng ong ong.
Nhà họ Quý cảnh , từng đều trố mắt đực mặt .
Quý Sở Hoa là phản ứng đầu tiên: “Dừng... dừng tay ...”
Sau đó gã đầu sang Tần Văn Hoắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-963.html.]
“Anh Tần, cứ thế mà ngăn cản một chút ?”
“Đây là vợ , bà đang tức giận, phận con rể như ngăn cản thế nào? Huống hồ...”
Ánh mắt Tần Văn Hoắc lạnh lẽo như băng.
“ còn đang hỏi nhà họ Quý các , tại quấy rối con gái ? Con gái các sinh bệnh cũng lấy tiếc cho con bé, nhưng đó tuyệt đối là cái cớ để các đến phiền con gái .”
Sắc mặt Quý Sở Hoa biến đổi.
“Xin... xin ... chuyện .”
Có lẽ do bà Phó tát cho bùng phát chút kích động.
Lạc Lan Thấm phẫn nộ gầm gừ: “Tần Khả Khả là con gái ruột do mang nặng đẻ đau sinh ! Bây giờ em gái nó bạo bệnh, nó chị gái thì dựa cái gì mà cứu em gái ?”
“Nó chỉ bớt một quả thận thôi mà, mất mạng ! Còn em gái nó nếu quả thận của nó thì sẽ c.h.ế.t đấy! Sao nó thể trơ mắt em gái c.h.ế.t chứ?”
Ánh mắt Tần Văn Hoắc sắc lẹm quét về phía ả.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Bà Lạc, con gái bà sinh bệnh quả thực là một chuyện đau lòng, nhưng con gái dựa cái gì mà chịu sự bắt cóc đạo đức của bà để hiến thận cho một kẻ xa lạ?”
“Khi chúng nó còn đỏ hỏn bé xíu, bà vứt bỏ chúng . Cho nên hai chữ “ruột thịt” bà xứng đáng nhắc đến nữa. Ngoài , cảnh cáo bà, bà nửa điểm quan hệ nào với con trai và con gái , xin hãy tự giữ cách cho đàng hoàng.”
“Con gái bà bệnh, việc các là nhờ bệnh viện tìm nguồn thận phù hợp, chứ chằm chằm nhòm ngó một vốn chẳng liên quan gì đến các từ lâu.”
“ như vợ đấy, ruột như bà xét nghiệm tương thích ? Bà thực sự thử ? Còn cả bố đẻ của con bé nữa, xét nghiệm ?”
Mấy lời cuối cùng vô cùng gay gắt, dồn ép đối phương kịp thở.
Mẹ Quý bắt con trai cắt thận liền lập tức nhảy dựng lên gào thét: “Con trai thể cắt thận ?”
Bà Phó lời trơ trẽn đó bèn giận sôi gan, nhịn nổi dù chỉ một chút.
“Nhổ ! Con trai bà là bố đẻ của con bé đó, cớ cắt thận ? Người cha đều thể vì con cái mà liều mạng, thế nào, đến lượt con trai bà thì khác đến đào tim móc thận cho con gái nó !”